Mẹ VNAH Nguyễn Thị Phương
Mẹ VNAH Nguyễn Thị Phương
Chồng mẹ Nguyễn Thị Phương mất từ lúc người con trai duy nhất của mẹ - anh Lý Văn Sang chỉ mới được 10 tuổi. Sức yếu, gắn với ruộng vườn không nổi, mẹ tập tành buôn bán nuôi con. Thời gian đi qua như gió, thoắt cái, anh Sang đã bước vào “tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu”. Rồi một ngày mẹ đi bán trở về và nhận được tin “thằng Sang vô rừng theo cách mạng”. Ngày ngày mẹ đều trông tin con. Hễ được tin giao liên báo là mẹ vào ngay Xóm Hố, anh Sang và đồng đội đợi mẹ ở đó. Nào thuốc rê, gạo, tương, mắm, muối... mẹ nén đầy ba lô cho các con. Mẹ dặn anh Sang: “Nhớ bắn là phải trúng nha con”. Mẹ bị giặc bắt đánh đập, “đổ xà bông” mấy lần vì tội “cho con theo quân giải phóng”. Không khai thác được gì ở mẹ, chúng thả mẹ ra. Mẹ lại gồng gánh đi khắp nẻo đường quê, chắt mót từng đồng “cho thằng Sang quánh giặc”. Đầu năm 1966, suốt 3 tháng liền bặt tin con, mẹ Phương đi tìm con khắp nơi. Cán bộ cách mạng nói với mẹ là “thằng Sang đi đánh giặc xa”. Mẹ không tin, mẹ nghĩ anh Sang bị giặc bắt. Lại quảy gánh lên vai, mẹ đi tìm con khắp các khám: Chí Hòa, Tân Hiệp, Phú Lợi... mà con vẫn biền biệt. Có đêm nằm mơ, mẹ thấy anh Sang cười:” Tìm con làm gì mất công, mai mốt con về với má”. Mẹ lại nước mắt vắn dài. Không giấu được mẹ, đồng đội của anh mới cho mẹ biết là anh Sang đã hy sinh trong một trận chống càn ở vùng ven Sài Gòn. Mẹ về nhà lập bàn thờ, bày những món anh Sang thích ra: chuối khô, bánh tổ... Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 438/KTCTN ngày 24/4/1995. Mẹ qua đời ngày 13/5/2013.



