Bài viết

Mẹ VNAH- Phạm Thị Bé

Tây Ninh14/05/2026Bùi Gia Bảo (THCS Nguyễn Văn Linh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một người mà mình yêu quý và kính trọng nhất. Đối với em, đó chính là mẹ – mẹ Phạm Thị Bé, người luôn yêu thương, chăm sóc và hi sinh cho em từng ngày.

Mẹ em năm nay khoảng bốn mươi tuổi. Dáng người mẹ nhỏ nhắn, nước da hơi sạm vì nắng gió. Mái tóc mẹ đen dài, lúc nào cũng được buộc gọn gàng phía sau. Đôi bàn tay mẹ chai sạn vì làm việc vất vả, nhưng với em, đó là đôi tay ấm áp nhất. Mỗi khi mẹ xoa đầu hay nắm tay em, em luôn cảm thấy rất yên tâm và hạnh phúc.

Mẹ em là một người rất chăm chỉ. Hằng ngày, mẹ dậy từ rất sớm để lo cho cả gia đình. Mẹ vừa đi làm, vừa chăm sóc nhà cửa, nấu ăn và quan tâm đến việc học của em. Dù bận rộn, mẹ vẫn luôn dành thời gian hỏi han, dạy dỗ em từng chút một. Những lúc em bị điểm kém hay mắc lỗi, mẹ không la mắng nặng lời mà nhẹ nhàng khuyên bảo, giúp em hiểu ra sai lầm.

Em nhớ có lần em bị ốm, mẹ đã thức cả đêm để chăm sóc em. Mẹ lo lắng từng chút, đắp khăn, đo nhiệt độ và động viên em cố gắng. Nhìn mẹ mệt mỏi mà vẫn không nghỉ ngơi, em càng thương mẹ nhiều hơn.

Mẹ không chỉ là người chăm sóc mà còn là người thầy đầu tiên của em. Mẹ dạy em biết lễ phép, biết yêu thương mọi người và cố gắng học tập. Nhờ có mẹ, em ngày càng trưởng thành hơn.

Đối với em, mẹ Phạm Thị Bé là người tuyệt vời nhất trên đời. Em luôn tự nhủ sẽ cố gắng học thật tốt để không phụ lòng mẹ. Em mong mẹ luôn mạnh khỏe, vui vẻ và mãi ở bên em.

Em rất yêu mẹ của em!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ VNAH- Phạm Thị Bé | Câu chuyện thời hoa lửa