Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ VNAH Phạm Thị Gắng - Đất thép nở hoa từ những lần tiễn biệt

Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Gắng sinh năm 1917, quê tại ấp Phú Lợi, xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh. Trong hai cuộc kháng chiến, Mẹ vừa là hậu phương, vừa trực tiếp tham gia nuôi giấu, tiếp tế cho cách mạng. Chồng Mẹ hy sinh năm 1947, sau đó Mẹ tiếp tục động viên các con tham gia chiến đấu. Ba người con trai của Mẹ là Lê Văn Tắt, Lê Văn Đoàn và Lê Văn Bông lần lượt anh dũng hy sinh vì độc lập dân tộc. Cuộc đời Mẹ là biểu tượng tiêu biểu của người phụ nữ Củ Chi "Đất thép thà

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người dân Củ Chi vẫn thường nói:

"Đất thép không chỉ được tạo nên bởi những người lính ngoài chiến hào, mà còn được gìn giữ bởi những người mẹ ở phía sau."

Trong số những người mẹ ấy, Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Gắng là một biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng.

Mẹ sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Phú Mỹ Hưng, nơi quanh năm gắn bó với ruộng lúa, bờ tre và những con đường đất đỏ.

Lấy chồng rồi sinh được tám người con, Mẹ chỉ mong gia đình được bình yên như bao người phụ nữ khác.

Nhưng chiến tranh đã cướp đi ước mơ giản dị ấy.

Chồng Mẹ tham gia công tác tại Ban Liên lạc 12 của địa phương.

Đầu năm 1947, do bị chỉ điểm, ông bị thực dân Pháp bắt và bắn chết.

Tin dữ đến như sét đánh.

Người phụ nữ mới ngoài ba mươi tuổi bỗng trở thành góa phụ, một mình nuôi đàn con thơ giữa những ngày bom đạn.

Đêm ấy, sau khi thắp nén hương cho chồng, Mẹ lặng lẽ nói với các con:

"Cha các con ngã xuống để đất nước được tự do. Các con phải sống sao cho xứng đáng."

Những lời ấy theo các con suốt những năm tháng sau này.

Lớn lên trong tiếng súng, ba người con trai của Mẹ là Lê Văn Tắt, Lê Văn ĐoànLê Văn Bông lần lượt gia nhập lực lượng du kích và bộ đội địa phương.

Ngày tiễn con đầu lên đường, Mẹ chỉ có chiếc khăn rằn và nắm cơm còn nóng.

Mẹ ôm con rồi dặn:

"Nếu phải chọn giữa nhà mình và đất nước, hãy chọn đất nước."

Người con cúi đầu.

Rồi bước đi.

Đó là lần cuối Mẹ nhìn thấy con còn nguyên vẹn.

Năm 1951, anh Lê Văn Tắt, đội viên du kích xã Phú Mỹ Hưng, trên đường làm nhiệm vụ trở về căn cứ Bến Dược đã bị địch phục kích và anh dũng hy sinh.

Cán bộ mang giấy báo tử đến.

Mẹ lặng người.

Rồi Mẹ lau nước mắt, cẩn thận gấp tờ giấy lại đặt lên bàn thờ.

Không lâu sau, người con thứ hai tiếp tục hy sinh.

Rồi người con thứ ba cũng mãi mãi nằm lại chiến trường.

Ba lần nhận tin dữ.

Ba lần tiễn con về với đất mẹ.

Mỗi lần như thế, hàng xóm đều sợ Mẹ sẽ gục ngã.

Nhưng sáng hôm sau, Mẹ vẫn gánh lúa ra đồng.

Vẫn nấu cơm tiếp tế cho cán bộ.

Vẫn đào hầm, che giấu chiến sĩ giữa những trận càn quét.

Có người hỏi:

"Má còn gì để mất nữa đâu?"

Mẹ nhìn về cánh đồng Củ Chi đầy khói lửa rồi chậm rãi đáp:

"Má còn quê hương. Còn quê hương thì còn phải đứng vững."

Lời nói ấy nhanh chóng lan truyền khắp vùng căn cứ.

Các chiến sĩ trẻ mỗi lần ghé qua nhà Mẹ đều gọi Mẹ bằng tiếng "Má" đầy thân thương.

Đối với họ, Mẹ không chỉ là người nấu bữa cơm nóng.

Mà còn là chỗ dựa tinh thần giữa những ngày gian khổ nhất.

Có lần, sau một trận càn lớn, căn nhà của Mẹ bị địch đốt cháy.

Nhìn mái nhà đổ sập, Mẹ chỉ bình tĩnh nói:

"Nhà cháy còn dựng lại được. Miễn là cách mạng còn."

Chính sự bình thản ấy khiến nhiều người xúc động.

Sau ngày đất nước thống nhất, chiến tranh đã lùi xa nhưng nỗi nhớ những người thân yêu chưa bao giờ nguôi trong lòng Mẹ.

Trên bàn thờ nhỏ luôn có ba bát hương dành cho ba người con và một bát hương dành cho người chồng đã ngã xuống.

Mỗi dịp giỗ, Mẹ lại chuẩn bị mâm cơm giản dị.

Mẹ bảo:

"Má nấu để các con biết đường về."

Những năm cuối đời, nhiều đoàn viên, học sinh tìm đến thăm Mẹ.

Các em thường hỏi:

"Mẹ có hối tiếc không?"

Mẹ mỉm cười hiền hậu:

"Nếu được chọn lại, Má vẫn để các con đi. Vì nhờ sự hy sinh của thế hệ ấy mà hôm nay các cháu được lớn lên trong hòa bình."

Lời nói mộc mạc ấy khiến nhiều người rưng rưng.

Không có những bài diễn văn hùng hồn.

Không có những lời hoa mỹ.

Chỉ có tình yêu nước được kết tinh trong trái tim của một người mẹ nông dân bình dị.

Mẹ Phạm Thị Gắng đã sống như thế.

Lặng lẽ.

Kiên cường.

Và trở thành một phần của huyền thoại "Đất thép thành đồng" Củ Chi, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm sự hy sinh của biết bao gia đình cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn