Mẹ VNAH Phạm Thị Nén
Mẹ VNAH Phạm Thị Nén. Ở tuổi 88, người mẹ từng tham gia hai thời kỳ kháng chiến, trải qua trăm ngàn hiểm nguy, gian khổ ấy vẫn còn nhớ rõ và kể vanh vách về những giai đoạn đấu tranh ác liệt. Mẹ bồi hồi nhớ lại: “Những năm 1969-1972, Mỹ-Ngụy tăng cường xây dựng bộ máy ngụy quân, ngụy quyền xã, ấp, đóng thêm đồn bót, lấn đất giành dân... Chúng nghi mẹ tham gia cách mạng nên luôn theo dõi, rình rập, không cho mẹ chèo ghe đi mua bán. Mẹ lén dẫn các con về quê ở Long Hòa để tiếp tục tham gia công tác. Lúc ấy mẹ vừa tiếp tế cho bộ đội, vừa là giao liên của đơn vị khu vực III. Hễ xúc được tép, cá lớn mẹ đem cho tụi lính. Nhờ vậy, những chuyến hàng của mẹ đều trót lọt. Mùa xuân năm 1975, nhận nhiệm vụ may cờ mà lòng mẹ rộn bao niềm vui. Cứ mỗi chuyến hàng, mẹ mua vải vàng, xanh, đỏ cất giấu, tổ chức chị em may cờ chuẩn bị cho ngày giải phóng. Ngày 30-4-1975, nghe tin chiến thắng mẹ mừng rơi nước mắt”

Mẹ VNAH Phạm Thị Nén. Ở tuổi 88, người mẹ từng tham gia hai thời kỳ kháng chiến, trải qua trăm ngàn hiểm nguy, gian khổ ấy vẫn còn nhớ rõ và kể vanh vách về những giai đoạn đấu tranh ác liệt. Mẹ bồi hồi nhớ lại: “Những năm 1969-1972, Mỹ-Ngụy tăng cường xây dựng bộ máy ngụy quân, ngụy quyền xã, ấp, đóng thêm đồn bót, lấn đất giành dân... Chúng nghi mẹ tham gia cách mạng nên luôn theo dõi, rình rập, không cho mẹ chèo ghe đi mua bán. Mẹ lén dẫn các con về quê ở Long Hòa để tiếp tục tham gia công tác. Lúc ấy mẹ vừa tiếp tế cho bộ đội, vừa là giao liên của đơn vị khu vực III. Hễ xúc được tép, cá lớn mẹ đem cho tụi lính. Nhờ vậy, những chuyến hàng của mẹ đều trót lọt. Mùa xuân năm 1975, nhận nhiệm vụ may cờ mà lòng mẹ rộn bao niềm vui. Cứ mỗi chuyến hàng, mẹ mua vải vàng, xanh, đỏ cất giấu, tổ chức chị em may cờ chuẩn bị cho ngày giải phóng. Ngày 30-4-1975, nghe tin chiến thắng mẹ mừng rơi nước mắt”
Là người con gái thứ 9 trong một gia đình tá điền ở Long Hòa, năm 20 tuổi, cô gái Phạm Thị Nén lấy chồng, về làm dâu ở miệt Đông Phước, Châu Thành. Được chồng giác ngộ, dẫn dắt, mẹ hết lòng ủng hộ, tiếp tế cho cách mạng. Pháp chạy, Mỹ đến, cuộc chiến đấu của quân, dân ta ngày càng ác liệt hơn. Nhà cửa bị thiêu rụi, vườn tược, xóm làng bị bom đạn tàn phá tan hoang. Ông Võ Văn Bê - chồng mẹ thoát ly gia đình tham gia kháng chiến. Mẹ ở nhà phụng dưỡng cha mẹ chồng, nuôi con. Có khi cả năm trời mẹ mới nhận được tin tức của ông. Ngày 15-9-1961, khi ông và 2 đồng chí đang họp thì bị bọn biệt kích Cái Răng phát hiện, vây bắt. Ông đã anh dũng hy sinh trên mảnh đất Long Tuyền. Hai hôm sau, nhận được tin, mẹ chờ đêm xuống đi tìm mộ chồng khóc một mình. Trở về nhà, mẹ phải nuốt nước mắt vào lòng, gượng cười, gượng nói để tránh địch nghi ngờ. Vượt lên nỗi đau, mẹ vừa làm lụng cật lực để nuôi các con, vừa tham gia tiếp tế cho cách mạng và truyền cho các con ngọn lửa yêu nước. Một năm sau, hai người con của mẹ thoát ly đi bộ đội. Anh Võ Văn De, 20 tuổi vào đơn vị C29, Phụng Hiệp. Anh Võ Văn Ly, 19 tuổi được nhận vào Tiểu đoàn Tây Đô. Giữa tháng 5-1966, mẹ nhận được tin anh Hai De hy sinh tại Cầu Xáng, Phụng Hiệp. Mẹ kể: “Hôm ấy, địch đổ quân hơn 20 xe, tổ chức đợt càn quét lớn tại vùng Cầu Xáng. Thằng Hai tình nguyện ở lại kềm chân địch để anh, em rút lui an toàn và anh dũng hy sinh như cha nó”. Năm anh Hai mất, nhiều bà con khuyên mẹ nên gọi anh Ba trở về, nhưng mẹ nói: “Các con tôi đã lớn, nó có lý tưởng riêng của nó. Tôi thật mừng khi nó đi theo cách mạng, tiếp nối truyền thống gia đình...”.



