Bài viết

MẸ VNAH PHẠM THÌ NÍNH (1)

Tây Ninh24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần đọc lại những trang lịch sử hào hùng của dân tộc, tôi luôn xúc động trước những câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Trong số đó, câu chuyện về Liệt sĩ, Bà mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Nính đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ và sự khâm phục đặc biệt.

Mẹ Phạm Thị Nính sinh năm 1916 tại xã Tân Thông Hội, huyện Củ Chi, trong một gia đình nông dân nghèo. Mẹ lớn lên trên vùng đất giàu truyền thống yêu nước, nơi người dân luôn mang trong mình tinh thần đoàn kết, nghĩa tình và ý chí đấu tranh chống áp bức bất công. Chính môi trường ấy đã hun đúc trong Mẹ lòng yêu nước và tinh thần cách mạng từ rất sớm.

Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Nam Bộ, cuộc sống của người dân vô cùng cơ cực. Bom đạn, càn quét, bắt bớ diễn ra thường xuyên. Thế nhưng, thay vì sợ hãi hay khuất phục, Mẹ Nính đã cùng bà con trong xã tích cực tham gia các hoạt động phục vụ kháng chiến. Mẹ đóng góp lương thực cho cách mạng, tham gia các cuộc đấu tranh chống sự đàn áp của địch và cùng nhân dân xây dựng các xã, ấp chiến đấu.

Đọc đến những dòng tư liệu về Mẹ, tôi đặc biệt ấn tượng với hình ảnh người phụ nữ nông dân chân chất ngày ngày tham gia đào địa đạo, dựng hầm chông và hỗ trợ bộ đội, du kích. Công việc ấy vô cùng gian khổ và nguy hiểm. Thế nhưng bằng lòng yêu nước, Mẹ vẫn kiên trì đóng góp sức mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Điều khiến tôi xúc động nhất là sự kiện ngày 10 tháng 7 năm 1954. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, nhân dân cả nước tràn đầy niềm tin vào hòa bình. Tại Tân Thông Hội, hơn 600 người dân đã tham gia cuộc biểu tình yêu cầu thực dân Pháp và tay sai thi hành nghiêm chỉnh Hiệp định Giơ-ne-vơ. Mẹ Phạm Thị Nính là một trong những người đi đầu đoàn biểu tình.

Tôi hình dung buổi sáng hôm ấy, cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió. Những tiếng hô vang đòi hòa bình, độc lập vang lên khắp Quốc lộ 22. Giữa đoàn người đông đảo, có bóng dáng của Mẹ – một người phụ nữ đã dành trọn tuổi xuân cho cách mạng.

Nhưng điều đau lòng đã xảy ra. Thực dân Pháp đã nổ súng đàn áp đoàn biểu tình. Máu của những người dân yêu nước đã đổ xuống trên quê hương mình. Trong cuộc đàn áp đẫm máu ấy, Mẹ Phạm Thị Nính đã anh dũng hy sinh khi mới 38 tuổi.

Đọc đến đây, tôi không khỏi nghẹn ngào. Mẹ ra đi khi người con trai duy nhất mới chỉ 10 tuổi. Một người mẹ chắc hẳn còn rất nhiều ước mơ và tình thương dành cho con. Thế nhưng Mẹ đã chấp nhận hy sinh vì lý tưởng cao đẹp của dân tộc.

Điều khiến tôi càng xúc động hơn là sau này người con trai duy nhất của Mẹ – anh Bùi Văn Sen – đã tiếp bước con đường cách mạng, tham gia du kích xã và anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Dường như tinh thần yêu nước và ý chí bất khuất của Mẹ đã được truyền lại cho thế hệ sau như một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, học tập và làm việc trong điều kiện thuận lợi, tôi càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do. Những gì chúng ta đang có hôm nay được đánh đổi bằng máu xương và tuổi xuân của biết bao người con ưu tú của dân tộc, trong đó có Mẹ Phạm Thị Nính.

Câu chuyện về Mẹ không chỉ là câu chuyện của quá khứ mà còn là lời nhắc nhở đối với thế hệ trẻ hôm nay. Chúng ta cần sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội; ra sức học tập, lao động, cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước.

Mẹ Phạm Thị Nính đã ngã xuống giữa đoàn biểu tình năm ấy, nhưng hình ảnh người mẹ đi đầu trong cuộc đấu tranh vì hòa bình và độc lập dân tộc sẽ mãi sống trong trái tim của các thế hệ người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn