Mẹ VNAH Trần Thị Gái
Mẹ VNAH Trần Thị Gái
Nhắc về người chồng là liệt sỹ Lê Văn Diễn - hy sinh năm 1950 trong cuộc kháng chiến chống Pháp và Lê Văn Phúc, người con trai duy nhất mà bà đã hiến dâng cho Tổ quốc trong Cuộc tổng tấn công và nổi dậy mùa Xuân năm 1968, bà Trần Thị Gái bùi ngùi cho biết bà lấy chồng thì chồng mất khi đánh Tây càn vào làng. Năm đó bà mới 24 tuổi. Có người con trai duy nhất thì con bà cũng hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm đó con bà mới hai mươi mốt tuổi.
“Đêm hôm nhận được tin báo tử của con, tôi rụng rời chân tay. Gánh nước trên vai tuột xuống. Tôi lảo đảo ngã ra đất, lăn đến miệng giếng nước. May mà có người trong làng kịp lao đến lôi lại chứ không thì rơi xuống giếng rồi,” bà Trần Thị Gái nhớ lại.
Muốn đưa hài cốt người con trai về quê để rồi có nhắm mắt xuôi tay cũng yên lòng nhưng hơn năm mươi năm nay bà vẫn day dứt vì chưa thực hiện được ước nguyện đó. Bà Trần Thị Gái ngậm ngùi cho biết ngoài tin báo tử thì bà không có một thông tin nào về việc con trai bà hy sinh ở đâu, trong hoàn cảnh nào và tại đơn vị nào.
“Chỉ biết con mẹ hy sinh trong chiến trường miền Nam, còn hy sinh chỗ nào, ở đâu, nào mẹ có biết. Tháng 7 năm ngoái, đứa cháu trong nhà có tìm đến Nghĩa trang ở tỉnh Tây Ninh, tới một ngôi mộ chỉ có ghi Liệt sỹ Lê Văn Phúc, ngoài ra không có thông tin nào khác. Mở mộ ra thì bên dưới chỉ có ba hòn đất mới tinh. Nó chụp ảnh gửi về, nhìn thấy như thế mẹ càng ốm hơn,” bà Trần Thị Gái lặng lẽ kể.


