Mẹ VNAH Trần Thị Mít
Chúng chặt đầu anh, treo ngoài đường..." – đó là hình ảnh kinh hoàng mà Mẹ VNAH Trần Thị Mít phải đối mặt trong một lần người con thứ tư, anh Nguyễn Năng Phàn, bị giặc bắt. Giữa sự điên cuồng của quân thù, Mẹ đã phải nén lại tiếng gào thét ngay trong lồng ngực.
Chúng chặt đầu anh, treo ngoài đường..." – đó là hình ảnh kinh hoàng mà Mẹ VNAH Trần Thị Mít phải đối mặt trong một lần người con thứ tư, anh Nguyễn Năng Phàn, bị giặc bắt. Giữa sự điên cuồng của quân thù, Mẹ đã phải nén lại tiếng gào thét ngay trong lồng ngực.
Lòng mẹ Mít đứt từng khúc. Thế nhưng, mẹ chỉ dám khóc thầm mà không dám mang xác con về chôn. Bởi nếu làm thế, địch sẽ phát hiện ra mẹ theo kháng chiến. Hơn thế, ngôi nhà của mẹ - nơi nuôi giấu bộ đội sẽ không còn an toàn.Tội ác của bọn chúng chưa bao giờ dừng lại. Khi cô con gái út Nguyễn Thị Tiếp – o du kích mới tròn 19 tuổi – sa vào tay giặc, chúng đã thực hiện hành vi man rợ đến tận cùng: buộc dây xích sắt vào cổ o rồi cho xe kéo lê thân xác ấy dọc khắp nẻo đường để thị uy. Những người con của Mẹ, chồng của Mẹ, lần lượt ngã xuống trong những trận đòn tra tấn hoặc những màn hành quyết dã man nhất của quân thù.Nhưng, thay vì khuất phục, mỗi giọt nước mắt của Mẹ lại biến thành ngọn lửa căm thù. Trong chính ngôi nhà đầy rẫy quân thù càn quét, Mẹ âm thầm biến căn hầm bí mật thành nơi che chở cho bao chiến sĩ. Nhiều lần bị giặc bắt, tra khảo, đánh đập đến "chết chín phần", thân thể bầm dập, phù nề, nhưng Mẹ vẫn cắn răng không hé nửa lời.Giữa bom đạn, người mẹ ấy đã trở thành một "chiến sĩ" thực thụ: vừa đào hầm, vừa tiếp tế lương thực, vừa làm "cảnh giới" cho cách mạng. Nhìn lại những gì Mẹ đã đi qua, mới thấy cái giá của hòa bình ngày hôm nay nặng nề và thiêng liêng đến nhường nào.Xin được nghiêng mình kính cẩn tri ân Mẹ – người Mẹ đã nén lại nỗi đau thấu tận tâm can để gánh vác cả giang sơn trên đôi vai gầy guộc



