Bài viết

Mẹ VNAH Trần Thị Sanh - Ngọn đèn trong căn hầm bí mật

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa vùng đất Đông Hòa đầy bom đạn, Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Sanh đã âm thầm nuôi giấu cán bộ cách mạng, tiếp tế lương thực và bảo vệ nhiều chiến sĩ qua những đợt càn quét ác liệt của địch. Hình ảnh ngọn đèn dầu leo lét trong căn hầm bí mật của mẹ đã trở thành ký ức không thể nào quên đối với nhiều cán bộ, chiến sĩ từng được mẹ chở che

TP. Hồ Chí Minh26/06/2026Bùi Lê Đông Trúc (Đoàn phường Đông Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Bé vẫn nhớ như in một đêm cuối năm 1968.

Đêm ấy, mưa nặng hạt. Tiếng pháo kích vọng về từ hướng Xa lộ Biên Hòa, ánh hỏa châu của địch thỉnh thoảng xé toạc bầu trời Đông Hòa. Sau một trận càn, ông cùng ba đồng đội bị lạc đơn vị và tìm đến căn nhà nhỏ của mẹ Trần Thị Sanh.

Vừa nhìn thấy những người chiến sĩ quần áo lấm lem, người đầy bùn đất, mẹ khẽ nói:

– Các con vô mau, tụi nó đang lùng dữ lắm!

Mẹ nhanh chóng mở tấm ván dưới gầm giường, dẫn các chiến sĩ chui xuống căn hầm bí mật chỉ vừa đủ cho vài người ngồi co mình. Trước khi đậy nắp hầm, mẹ còn dúi xuống một bình nước và mấy củ khoai luộc còn nóng.

Khoảng nửa giờ sau, tiếng chó sủa vang lên. Một toán lính địch ập vào nhà. Chúng soi đèn pin khắp nơi, lục tung từng góc bếp, từng đống rơm. Một tên chỉ vào chiếc giường hỏi:

– Có Việt cộng không?

Mẹ Sanh bình tĩnh đáp:

– Nhà chỉ có đàn bà với con nít, mấy chú tìm thì cứ tìm.

Trong căn hầm tối, ông Bé nghe rõ tiếng giày đinh dẫm trên nền đất ngay phía trên đầu mình. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, tất cả sẽ bị phát hiện.

Điều khiến ông xúc động nhất là suốt thời gian đó, ngọn đèn dầu trên bàn thờ vẫn được mẹ thắp sáng. Sau này mẹ kể:

– Mẹ thắp đèn để các con biết trên này vẫn còn có người canh chừng cho mình. Có ánh đèn, các con sẽ bớt sợ.

Gần một giờ lục soát không tìm được gì, toán lính bỏ đi.

Mẹ mở nắp hầm, nhìn những người chiến sĩ trẻ rồi nghẹn ngào:

– Mấy đứa còn trẻ quá. Ráng giữ mình, còn sống mà đánh giặc tới ngày đất nước hòa bình.

Lời dặn ấy theo ông Nguyễn Văn Bé suốt cuộc đời. Sau ngày giải phóng, mỗi lần nhắc đến mẹ Trần Thị Sanh, ông vẫn xúc động:

“Chúng tôi còn sống đến hôm nay, một phần nhờ sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ như mẹ Sanh. Mẹ không cầm súng, nhưng chính tấm lòng quả cảm và tình thương của mẹ đã tiếp thêm sức mạnh cho những người lính giữa thời hoa lửa.”

Ngọn đèn dầu trong căn hầm nhỏ năm ấy đã tắt từ lâu, nhưng ánh sáng của lòng yêu nước, đức hy sinh và tình mẫu tử của Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Sanh vẫn còn mãi trong ký ức của những người từng được mẹ che chở và trong truyền thống cách mạng của vùng đất Dĩ An anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn