Mẹ VNAH Trần Thị Viết - Bảy lần tiễn con, một đời giữ nước
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết (1892–2011), quê xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng, tỉnh Long An. Mẹ có 10 người con (8 trai, 2 gái); cả 8 người con trai đều tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, trong đó 7 người đã anh dũng hy sinh, hai người đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt. Năm 1994, Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Mẹ cũng là người được ghi nhận là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng sống thọ nhất, hưởng thọ 119 tuổi.

Giữa vùng Đồng Tháp Mười mênh mông lau sậy, người dân xã Tuyên Bình Tây vẫn nhắc về Mẹ Trần Thị Viết bằng tất cả sự kính trọng.
Người ta không nhớ Mẹ vì tuổi thọ hơn một thế kỷ.
Cũng không chỉ vì Mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Điều khiến mọi người cúi đầu trước Mẹ là bởi trong căn nhà đơn sơ ấy, đã có bảy người con trai mãi mãi không trở về.
Mẹ sinh năm 1892.
Tuổi thơ gắn với những mùa nước nổi và cuộc sống lam lũ trên vùng đất biên giới.
Lớn lên, Mẹ kết duyên cùng ông Nguyễn Văn Dành, người xuất thân trong gia đình có truyền thống yêu nước.
Hai vợ chồng sinh được mười người con.
Tám người là con trai.
Đó cũng là tám niềm hy vọng lớn nhất của cuộc đời Mẹ.
Rồi chiến tranh lan rộng.
Từng người con lần lượt xin gia nhập lực lượng cách mạng.
Ngày người con trai đầu tiên khoác ba lô lên đường, Mẹ chuẩn bị cho con nắm cơm, chai nước và chiếc khăn rằn.
Mẹ không níu giữ.
Chỉ dặn:
"Các con đi vì nước. Má chỉ mong các con sống xứng đáng."
Những năm sau đó, căn nhà nhỏ cứ thưa dần tiếng cười.
Người con này đi chưa về thì người con khác tiếp bước.
Tám anh em, tám con đường ra trận.
Mẹ vẫn ở lại làm ruộng, nuôi hai người con gái và chờ tin các con.
Tin vui rất ít.
Tin buồn thì ngày một nhiều.
Người con đầu hy sinh.
Rồi người thứ hai.
Người thứ ba...
Mỗi lần cán bộ địa phương mang giấy báo tử đến, người mẹ già lại lặng lẽ đón nhận.
Không ai thấy Mẹ gào khóc.
Chỉ thấy đêm xuống, Mẹ ngồi rất lâu trước bàn thờ, tay lần từng chiếc khăn cũ mà các con từng dùng.
Có người hỏi:
"Má chịu sao nổi?"
Mẹ nhìn về phía cánh đồng rồi đáp khẽ:
"Má đau chứ. Nhưng nếu ai cũng giữ con mình ở nhà thì ai giữ nước?"
Câu nói ấy sau này trở thành lời nhắc nhớ với biết bao thế hệ thanh niên ở vùng Đồng Tháp Mười.
Chiến tranh càng ác liệt.
Danh sách những người con hy sinh của Mẹ ngày một dài thêm.
Có hai người con ngã xuống giữa chiến trường mà đến tận hôm nay gia đình vẫn chưa tìm được hài cốt.
Mỗi dịp giỗ, Mẹ vẫn đặt thêm hai đôi đũa và hai chén cơm trên bàn thờ.
Mẹ nói:
"Không biết các con nằm nơi đâu, nhưng má tin các con vẫn nhớ đường về nhà."
Đó là nỗi đau không lời của một người mẹ suốt đời chờ đợi.
Năm 1966, chồng Mẹ qua đời.
Một mình Mẹ lặng lẽ xuống tóc quy y tại chùa Thanh Lập với pháp danh Diệu Mãnh.
Tiếng chuông chùa giúp Mẹ vơi bớt nỗi đau, nhưng không làm Mẹ quên những đứa con đã gửi tuổi xuân cho đất nước.
Ngày đất nước thống nhất, tiếng súng đã im.
Những gia đình khác hân hoan đón con trở về.
Riêng Mẹ chỉ còn một người con trai sống sót.
Ông quỳ trước bàn thờ các anh, nghẹn ngào nói:
"Má ơi, con thay các anh chăm sóc má."
Mẹ mỉm cười hiền hậu.
Đó là nụ cười của một người đã đi qua gần trọn thế kỷ chiến tranh và mất mát.
Năm 1994, Đảng và Nhà nước phong tặng Mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Khi nhận tin, Mẹ chỉ lặng lẽ thắp hương cho các con.
Mẹ bảo:
"Danh hiệu này là của những đứa con đã nằm lại."
Những năm cuối đời, dù tuổi đã ngoài một trăm, Mẹ vẫn minh mẫn.
Nhiều đoàn viên, học sinh đến thăm.
Mẹ luôn căn dặn:
"Các con bây giờ được học hành trong hòa bình, phải biết thương nhau, giữ gìn đất nước. Đừng để chiến tranh quay trở lại."
Ngày 19 tháng 6 năm 2011, Mẹ thanh thản qua đời, hưởng thọ 119 tuổi.
Tang lễ của Mẹ có rất đông người dân, cựu chiến binh và thế hệ trẻ đến tiễn biệt.
Không chỉ tiễn một người mẹ.
Mà tiễn biệt cả một biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.
Ngày nay, nhắc đến Mẹ Trần Thị Viết, người dân Long An vẫn kể rằng:
Có những người mẹ chỉ sinh ra những người con.
Nhưng cũng có những người mẹ đã góp phần sinh ra cả một thời đại bằng chính sự hy sinh lặng thầm của mình.



