Bài viết

Mẹ VNAH - Võ Thị Bẹp

Mẹ VNAH - Võ Thị Bẹp

Tây Ninh29/04/2026Đoàn viên (Đoàn xã Thuận Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Võ Thị Bẹp sinh năm 1922 ở mảnh đất miền Trung nghèo khó. Lớn lên, chứng kiến những cảnh đời khổ cực của người dân mất nước, mẹ đã sớm nhận thức được con đường đánh đổ thực dân, đế quốc. Lớn lên, như bao người con gái khác, mẹ có chồng là một người sớm giác ngộ cách mạng đã giúp mẹ suốt đời theo Đảng và Bác Hồ. Trong kháng chiến 9 năm (1945 - 1954), mẹ được vinh dự kết nạp Đảng. Niềm vui, trách nhiệm đã giúp mẹ vượt qua những khổ cực để hoàn thành công tác được giao và chu tất việc gia đình. Cuối năm 1953, chồng mẹ được cử đi Bắc khi mẹ vừa mang bầu người con trai út. Kẻ thù theo dõi, biết chồng mẹ đi tập kết, còn mẹ lại hoạt động cách mạng nên chúng luôn gây khó dễ cho mẹ. Chúng bắt bớ, đánh đập. Có lần mẹ ở tù hơn ba năm... Năm 1966, quân Mỹ đổ quân ồ ạt đến quê mẹ tìm diệt những cán bộ, đảng viên Cộng sản, nhằm xóa bỏ tận gốc các “ổ” cách mạng. Mẹ phải lánh nạn vào Nha Trang, làm thuê để sống. Năm 1969 mẹ về quê, nhưng không thể về nhà, đành ở với người con gái. Năm 1970, mẹ nhận được tin anh Đinh Duy Hùng sẽ về thăm gia đình và hẹn một địa điểm ở Vạn Phước. Nhưng trên đường về, Hùng đã bị địch phục kích bắn chết. Anh ngã xuống ở độ tuổi 18, khi đang là Tiểu đội phó trong lực lượng huyện đội Phù Mỹ ngày 26/5/1970. Đúng một năm sau, ngày 26/5/1971, khi nỗi đau mất con trai đầu chưa nguôi thì tin về đứa con trai út lại anh dũng hi sinh khi đang làm nhiệm vụ bố phòng trong lực lượng tỉnh đội Bình Định. Anh Đinh Tấn Quốc, tuổi cũng chưa đầy 20. Hai anh em được Nhà nước truy tặng Huân chương Chiến công Giải phóng và Huân chương Chiến sĩ Giải phóng. Nén nỗi đau, mẹ lại lao vào trong công tác. Năm 1972, mẹ nhận nuôi một anh bộ đội tên Vinh. Mẹ thương anh như con của mình. Mẹ nuôi con gái, con trai nuôi và chờ chồng, niềm an ủi hi vọng của mẹ bao năm qua. Mùa xuân 1975, đất nước giải phóng. Nhưng ba năm sau, mẹ nhận được tin từ Bộ Quốc phòng cho biết: đồng chí Đinh Văn Cảnh đã hi sinh trong một đợt địch thả bom ở tỉnh Sông Bé năm 1965, khi đang giữ chức vụ Phó Ban An ninh tỉnh Sông Bé. Như vậy là chồng mẹ đã vào Nam hoạt động bí mật, hi sinh trước các con của mình. Để rồi, mười mấy năm sau, niềm hi vọng cuối cùng của mẹ vụt tắt. Một thời gian dài, mẹ bấn loạn thần kinh, cứ gọi tên chồng, tên con. Từ Phù Mỹ, mẹ cùng con gái bôn ba vào Sông Bé ba lần để tìm mộ chồng nhưng không kết quả. Năm 1986, mẹ và con gái vào ấp 7, xã Gia Canh, huyện Định Quán sinh sống. Tháng 02/1994, mẹ ra đi mãi mãi. Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn