Mẹ VNAH Võ Thị Tư - Ngọn đèn chùa không bao giờ tắt
Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Tư (1921–2013), pháp danh Thích Đạt Nhiễn, quê huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre. Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, từ nhỏ Mẹ đã tham gia nuôi giấu cán bộ, làm liên lạc cho cách mạng. Sau khi xuất gia, Mẹ vừa tu hành, vừa bí mật hoạt động cách mạng, xây dựng nhiều cơ sở nuôi giấu cán bộ tại Sài Gòn – Gia Định. Người con nuôi duy nhất của Mẹ là liệt sĩ Nguyễn Văn Dẫn đã anh dũng hy sinh năm 1966. Năm 1996, Nhà nước truy tặng Mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam An

Giữa lòng Sài Gòn năm xưa, có một ngôi chùa nhỏ.
Ban ngày, nơi ấy chỉ vang lên tiếng chuông chùa và lời kinh.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, ngôi chùa ấy lại trở thành nơi chở che cho những người chiến sĩ cách mạng.
Người gìn giữ ngọn đèn nơi ấy là Mẹ Võ Thị Tư.
Mọi người quen gọi Mẹ bằng cái tên gần gũi:
Sư cô Tư.
Ít ai biết rằng, phía sau chiếc áo nâu sòng hiền từ là cả một cuộc đời gắn với cách mạng.
Sinh ra trong gia đình nhà nho yêu nước ở Bến Tre, Mẹ sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giặc ngoại xâm giày xéo.
Cha Mẹ bị thực dân sát hại.
Nhà cửa nhiều lần bị đốt phá.
Ngay từ tuổi thiếu niên, Mẹ đã được cha mẹ giao nhiệm vụ nấu cơm, nuôi giấu cán bộ và làm liên lạc bí mật.
Những bước chân nhỏ bé của cô gái năm nào đã quen với việc vượt qua những cuộc lùng sục của địch để chuyển từng bức thư, từng gói tài liệu đến đúng người cần nhận.
Năm hai mươi tuổi, Mẹ quyết định xuất gia.
Có người hỏi:
"Sao con lại đi tu giữa lúc đất nước còn chiến tranh?"
Mẹ chỉ mỉm cười:
"Đi tu để cứu người. Mà cứu nước cũng là cứu người."
Từ đó, chiếc áo nâu trở thành lớp áo che chở cho biết bao cán bộ hoạt động bí mật.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, ngôi chùa nơi Mẹ tu hành trở thành điểm liên lạc an toàn.
Có đêm, cán bộ đến rất đông.
Mẹ lặng lẽ nấu cơm.
Người thì nghỉ dưới mái hiên.
Người trú trong căn phòng nhỏ phía sau chánh điện.
Mỗi khi có động, tiếng mõ chùa lại vang lên như một tín hiệu báo động.
Ai nấy lập tức tản đi theo những lối đã chuẩn bị từ trước.
Nhiều lần địch đến khám xét.
Mẹ vẫn bình tĩnh tụng kinh như không có chuyện gì xảy ra.
Một viên sĩ quan nhìn Mẹ rồi hỏi:
"Ở đây có Việt Cộng không?"
Mẹ chắp tay đáp:
"Ở cửa Phật chỉ có người cần được cứu giúp."
Người lính nhìn quanh rồi bỏ đi.
Không ai biết rằng, chỉ sau bức vách gỗ phía sau chánh điện, mấy cán bộ cách mạng vẫn đang nín thở chờ đợi.
Năm tháng trôi qua.
Mẹ nhận nuôi một cậu bé mồ côi tên Nguyễn Văn Dẫn.
Mẹ dạy con học chữ.
Dạy con sống lương thiện.
Lớn lên giữa tình thương của Mẹ và những câu chuyện về lòng yêu nước, Nguyễn Văn Dẫn sớm xin tham gia lực lượng cách mạng.
Ngày con lên đường, Mẹ tự tay vá lại chiếc áo.
Cẩn thận buộc quai dép.
Rồi nắm lấy bàn tay con.
"Con đi nhé... Mẹ không giữ con. Chỉ mong con giữ trọn nghĩa với nước."
Nguyễn Văn Dẫn cúi đầu lạy mẹ rồi lên đường.
Đó là lần cuối cùng Mẹ nhìn thấy con.
Ngày 24 tháng 2 năm 1966, trong một trận chiến tại xã Bình Sơn, huyện Long Thành, Đồng Nai, Nguyễn Văn Dẫn anh dũng hy sinh khi mới tròn mười bảy tuổi.
Khi đồng đội mang tin dữ về chùa, Mẹ lặng người.
Mẹ không khóc.
Chỉ thắp một nén hương trước bàn Phật.
Rồi khẽ nói:
"Con đã về với đất nước."
Từ hôm ấy, trên bàn thờ trong chùa luôn có thêm một bức ảnh nhỏ.
Đó là người con nuôi duy nhất của Mẹ.
Chiến tranh vẫn tiếp diễn.
Mẹ vẫn tiếp tục nuôi giấu cán bộ.
Tiếp tục làm công tác từ thiện.
Tiếp tục mở rộng vòng tay với những người nghèo, những thương binh và trẻ em mồ côi.
Đối với Mẹ, mất mát riêng không bao giờ được phép làm nguội đi tình yêu dành cho con người.
Ngày đất nước thống nhất, ngôi chùa lại đón những đoàn người đến lễ Phật.
Nhiều cựu chiến sĩ tìm về.
Có người nghẹn ngào nắm tay Mẹ:
"Nếu ngày ấy không có Mẹ che chở, có lẽ chúng con đã không còn."
Mẹ chỉ mỉm cười hiền hậu:
"Mẹ chỉ làm điều mà một người Việt Nam nên làm."
Năm 1996, Nhà nước truy tặng Mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Nhưng đối với những người từng được Mẹ cưu mang, danh hiệu ấy chỉ là sự ghi nhận cho một cuộc đời vốn đã quá lớn lao.
Ngày Mẹ viên tịch năm 2013, rất nhiều cựu chiến binh, Phật tử và người dân đã đến tiễn biệt.
Họ không chỉ tiễn một vị ni trưởng.
Họ tiễn một người mẹ đã dành cả cuộc đời để giữ cho ngọn đèn của lòng yêu nước và lòng từ bi luôn cháy sáng giữa những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.



