Bài viết

Mẹ Võ Thị Sáu (1915 - 2000)

Tây Ninh02/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võ Thị Sáu (1915 - 2000)

Má Võ Thị Sáu quê gốc ở Đức Huệ(Long An) - một trong những vùng căn cứcách mạng của hai cuộc kháng chiến vừaqua. Má dời lên Biên Hòa sống cùng congái, con rể sau ngày miền Nam hoàn toàngiải phóng, ở trong căn nhà nhỏ dưới chân cầu Rạch Cát,thỉnh thoảng lại rung lên bởi những con tàu chạy qua.Mẹ sinh hạ được 9 người con, gần như do một mình mánuôi dạy nên người. Người rời má tham gia cách mạng sớmnhất là anh Huỳnh Văn Ngài (thứ ba) 14 tuổi đã tham gia dukích chống Pháp, là xã đội trưởng những năm chống Mỹ.Ba người con của mẹ đã anh dũng hy sinh trong cuộc khángchiến chống Mỹ. Đó là các anh chị: anh Huỳnh Văn Nở (thứhai) tham gia cách mạng năm 1961, là bộ đội địa phương tỉnhLong An, hy sinh năm 1970; chị Huỳnh Thị Hồng Hoa (thứnăm) tham gia cách mạng năm 1964, là bộ đội địa phươngtỉnh Long An, hy sinh năm 1969; anh Huỳnh Bác Ái (thứ 6),tham gia cách mạng năm 1960, là bộ đội tỉnh Bà Rịa, hy sinhnăm 1963.Hai người con gái của mẹ: chị Huỳnh Thị Hồng Châu làthương binh chống Mỹ hạng 4/4; chị Huỳnh Thị Ngọc Dunglà bệnh binh, và chồng của hai chị (con rể của má) cũng đềulà thương binh. Anh Lực, chồng chị Dung nguyên là thiếu táQuân đội nhân dân Việt Nam hiện đã về hưu. Bốn người emtrai ruột của má đều là bộ đội chống Pháp, chống Mỹ. Haingười đã anh dũng hy sinh. Với má, sự tham gia cách mạng của các em, các con má làlẽ dĩ nhiên trong hoàn cảnh đất nước có ngoại xâm.Các con má lớn lên lần lượt lên đường, người tham giadu kích, người vào chiến khu đi bộ đội. Nhiều năm má sốngmột mình lụi cụi làm thuê, làm mướn nuôi thân và dành dụm,thỉnh thoảng lại tìm đường vào chiến khu tiếp tế cho các con.Trong ba người con đã hy sinh thì anh Nở và chị Hoa,trước ngày hy sinh thỉnh thoảng má còn được gặp. Anh Áitrước khi đi chỉ xin phép má lên thăm ba trên thành phố, rồitừ đó đi biệt, đóng quân ở mãi miệt Bà Rịa và ra đi mãi mãi.Anh vào bộ đội mới có 15 tuổi và hy sinh giữa tuổi 18 trànđầy sức sống.Bản thân má cũng đã từng vào tù ra khám. Chồng má thamgia Thanh niên Tiền phong trước cách mạng tháng Tám. Domột người cùng hoạt động bị giặc bắt tra tấn, chịu không nổiđã khai ra, giặc bắt hai vợ chồng má lên bót Catina ở Sài Gòn,đánh đập tra khảo suốt một tháng trời, sau không có chứngcớ, chúng phải thả ra.Nhiều chục năm qua, kể từ ngày các con má hy sinh, vếtthương lòng của má vẫn chưa nguôi, những ký ức về các convẫn hằn rõ trong tâm trí má. Nếu hỏi về nỗi đau mất con củamá, má thường nói: con mình đẻ ra nuôi nấng chăm sóc dạydỗ nên người, mỗi đứa là một khúc ruột của mình, chúng nóchết đi, ai mà không buồn không đau. Ngay cả đến giờ, lắmđêm nằm nhớ đến con, thương con không ngủ được. Nhưngmuốn nước nhà độc lập, hòa bình thì phải chịu hy sinh mấtmát. Bao nhiêu người, bao nhiêu gia đình cũng phải chịu hysinh như thế chứ đâu phải một mình mình.Hai mươi năm qua, má sống với con gái, con rể (chị Huỳnh Thị Hồng Châu, hiện đang công tác ở Công ty Vận tải đườngbộ Đồng Nai). Ngày ngày má bó chổi chà lấy thêm tiền cùngvới tiến trợ cấp, phụ với anh chị lo cuộc sống. Bây giờ, chếđộ trợ cấp có khá hơn và năm 1995 má cùng với một số Bàmẹ Việt Nam anh hùng khác của thành phố Biên Hòa được Xínghiệp Vật liệu Xây dựng thành phố Biên Hòa nhận đỡ đầuchăm sóc, phụng dưỡng. Sức khỏe của má năm nay cũng yếuđi nhiều, bệnh tật luôn không thể bó chổi chà được nữa.Anh bạn cùng đi với tôi hỏi: “Bây giờ má mong ước điềugì nhất?”. Má nói: “Tôi chỉ mong đủ ăn đủ mặc và đủ thuốcchữa bệnh hàng ngày. Vừa rồi, bệnh nặng tưởng đi luôn, maymà còn gượng lại được. Bây giờ tuổi già nhiều bệnh lắm.”Căn nhà má ở nguyên là nhà ở của lính gác cầu. Hàngngày, trước cửa nhà nhiều dòng xe cộ và những đoàn tàu vẫnrầm rập băng qua. Sau lưng nhà, dòng sông Đồng Nai ngànđời nay vẫn lặng lẽ chảy, lặng lẽ như cuộc đời của má với baohy sinh cao cả, không đòi hỏi một chút gì cho riêng mình.Má và gia đình được Nhà nước tặng thưởng Huân chươngĐộc lập hạng Ba năm 1985.Má Võ Thị Sáu được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bàmẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày17/12/1994.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn