Quê mẹ ở xã Long Phước (Long Thành, Đồng Nai). Chồng mẹ là ông Nguyễn Văn Thu, một thanh niên quê ở Hải Hưng vào làm phu “công tra” ở sở cao su Phước Hòa. Cách mạng tháng Tám 1945 thành công, chồng mẹ trở thành cán bộ Việt Minh xã. Khi giặc Pháp trở lại xâm chiếm nước ta, chồng mẹ thoát li ra khu căn cứ kháng chiến. Một mình mẹ âm thầm chịu đựng, tháng ngày tần tảo để nuôi 5 đứa con (4 trai, 1 gái), đứa lớn nhất mới 14 tuổi, đứa nhỏ nhất chưa đầy 2 năm. Năm 1949, trong một trận càn vào vùng căn cứ, chồng mẹ bị địch bắt và mang đi mất tích. Thương chồng, căm thù giặc, vừa nuôi con, mẹ vừa tham gia công tác giao liên, tiếp tế cho kháng chiến. Trong các năm 1962-1964, địch gom dân lập ấp chiến lược tăng cường bắt lính, tình hình thật căng thẳng, mẹ nói với các con: “Cha các con theo cách mạng, theo kháng chiến, bị Tây bắt, chắc nó đã giết hại rồi. Nay các con đã khôn lớn, các con phải đi theo con đường của cha, nếu các con làm khác đi, mẹ sẽ buồn lòng lắm”. Các con của mẹ lần lượt thoát li đi kháng chiến. Ngay trong năm 1963, bốn anh em lên đường: anh Nguyễn Văn Tuấn thoát li ra khu căn cứ, sau trở thành bí thư chi bộ xã; anh Nguyễn Văn Hà (thứ ba) và anh Nguyễn Văn Nhựt (thứ tư) xung phong gia nhập lực lượng vũ trang của huyện. Tiếp đó, chị Hương Lan (thứ năm) gia nhập đoàn văn công tỉnh. Đến năm 1967, người con út của mẹ Nguyễn Văn Bửu cũng tiếp bước cha anh, tham gia vào lực lượng an ninh vũ trang. Thế là từ đó mẹ ở nhà với ba cô con dâu và mấy đứa cháu nội. Mẹ con, bà cháu đùm bọc nhau, cuộc sống tuy khó khăn thiếu thốn, lại bị địch kìm kẹp, rình rập hàng ngày, song mẹ vẫn luôn động viên con dâu lo tròn nhiệm vụ. Nhờ vậy, các con mẹ an tâm công tác, lập nhiều chiến công xuất sắc, được tặng thưởng nhiều huân, huy chương. Thế nhưng, chỉ trong vòng 5 năm, từ năm 1965 đến năm 1970, mẹ liên tục nhận những nỗi đau xé ruột khi tất cả 5 người con ruột thịt và 2 con dâu của mẹ đã lần lượt hi sinh. Nỗi đau thương, mất mát của mẹ và sự hi sinh, cống hiến những người con cho sự nghiệp giải phóng thật to lớn, cao cả, không gì có thể so sánh. Mẹ đã được tặng Huân chương Độc lập, được Nông trường cao su Bình Sơn, nơi gia đình mẹ ở trước kia và xã Xuân Lập (Tp. Long Khánh), Tổng Công ty Cao su Đồng Nai chu cấp phụng dưỡng suốt đời. Mẹ Võ Thị Tràng đã được Nhà nước tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994. Mẹ qua đời ngày 9/6/2007.
|