mẹ Võ Thị Tư
Ngày xửa ngày xưa, giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ, có một người phụ nữ tên Võ Thị Tư. Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, từ khi còn trẻ, mẹ đã âm thầm giúp đỡ cán bộ cách mạng, chăm sóc người bị thương và cưu mang những người gặp cảnh khó khăn.
Năm tháng chiến tranh ngày càng khốc liệt. Ngôi chùa Pháp Độ nơi mẹ sống trở thành chỗ dựa cho đồng bào và những người hoạt động cách mạng. Mẹ góp thuốc men, lương thực, chăm sóc thương binh và luôn dang rộng vòng tay che chở cho những người đang chiến đấu vì quê hương. (Bảo tàng Phụ Nữ Nam Bộ)
Năm 1952, mẹ nhận nuôi một bé trai mồ côi tên Nguyễn Văn Dẫn. Mẹ chăm sóc, nuôi nấng và dạy dỗ em nên người. Nhưng năm 1966, Nguyễn Văn Dẫn hy sinh khi mới 17 tuổi. Nỗi đau mất người con mà mình yêu thương khiến trái tim mẹ thêm nặng trĩu, nhưng mẹ vẫn tiếp tục giúp đỡ những người đang chiến đấu. (Bảo tàng Phụ Nữ Nam Bộ)
Năm 1968, mẹ bị bắt khi đang vận chuyển thuốc men và trải qua nhiều tháng tù đày. Sau khi được thả, mẹ vẫn tiếp tục cuộc sống phụng sự cộng đồng. Hòa bình lập lại, mẹ lại hết lòng giúp đỡ đồng bào nghèo, cứu trợ người gặp khó khăn và làm nhiều việc thiện. (Bảo tàng Phụ Nữ Nam Bộ)
Năm 1994, mẹ qua đời, khép lại một cuộc đời giàu lòng nhân ái và nhiều cống hiến. Hai năm sau, Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. (Bảo tàng Phụ Nữ Nam Bộ)
Câu chuyện về Mẹ Võ Thị Tư như một đóa hoa lửa giữa những năm tháng chiến tranh. Ngọn lửa ấy không chỉ là lòng yêu nước mà còn là tình thương, sự bao dung và tinh thần sống vì người khác.
Mẹ đã đi xa, nhưng ngọn lửa yêu thương của mẹ vẫn còn cháy mãi, nhắc thế hệ hôm nay biết ơn quá khứ, trân trọng hòa bình và sống nhân ái với mọi người.



