Mệnh lệnh cuối cùng
"Chiến thắng lớn nhất không phải là bắn rơi bao nhiêu máy bay. Chiến thắng lớn nhất là buộc đối phương phải chấm dứt cuộc tập kích và trở lại bàn đàm phán."
ạng sáng ngày 30 tháng 12 năm 1972.
Sau mười hai ngày đêm liên tục hứng chịu những đợt tập kích ác liệt của Không quân Hoa Kỳ, Hà Nội đón một buổi sáng khác thường.
Bầu trời vẫn phủ màu xám của mùa đông.
Nhưng...
Không còn tiếng động cơ B-52.
Không còn tiếng còi báo động dồn dập.
Không còn những cột khói mới bốc lên từ các khu phố.
Thủ đô chìm trong một sự yên tĩnh hiếm có.
Trong căn hầm Sở chỉ huy Quân chủng Phòng không – Không quân, những người lính vẫn ngồi nguyên vị trí.
Suốt nhiều ngày đêm, hầu như không ai ngủ trọn một giấc.
Đôi mắt ai cũng thâm quầng.
Nhưng không ai rời máy.
Bởi chưa có mệnh lệnh kết thúc chiến đấu.
Thiếu tướng Phùng Thế Tài vẫn chăm chú nhìn tấm bản đồ tác chiến.
Những ký hiệu đỏ dày đặc của những ngày trước giờ đã đứng yên.
Ông khẽ hỏi:
– Có báo cáo mới không?
Sĩ quan trực ban đáp:
– Báo cáo đồng chí.
– Chưa phát hiện hoạt động của B-52.
Ông gật đầu.
Nhưng vẫn chưa rời vị trí.
Đến gần trưa.
Một bức điện khẩn được chuyển tới Sở chỉ huy.
Người sĩ quan thông tin đọc rõ từng chữ:
– Tổng thống Hoa Kỳ ra lệnh ngừng các cuộc ném bom từ phía bắc vĩ tuyến 20 kể từ ngày 30 tháng 12 năm 1972.
Cả căn phòng lặng đi vài giây.
Không ai reo hò.
Không ai đứng dậy.
Chỉ có những ánh mắt nhìn nhau.
Ai cũng hiểu ý nghĩa của bản điện ấy.
Cuộc tập kích chiến lược bằng B-52 đã kết thúc.
Phùng Thế Tài khép cuốn sổ công tác.
Ông chậm rãi nói:
– Các đồng chí...
– Chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ.
Lần đầu tiên sau mười hai ngày đêm.
Tiếng vỗ tay vang lên trong căn hầm.
Có người lặng lẽ lau nước mắt.
Có người siết chặt bàn tay đồng đội.
Chiến thắng này...
Được đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và nước mắt.
Buổi chiều.
Các đơn vị bắt đầu kiểm tra lại khí tài.
Những bệ phóng tên lửa còn phủ đầy bùn đất.
Nhiều xe kéo vẫn còn vết bom mảnh đạn.
Các chiến sĩ cẩn thận lau từng thiết bị.
Một người lính trẻ vuốt nhẹ lên thân bệ phóng rồi nói:
– Cảm ơn nhé...
– Mình còn sống cả rồi.
Đồng đội đứng bên cạnh mỉm cười.
Không ai cho rằng đó chỉ là một cỗ máy.
Suốt mười hai ngày đêm.
Nó đã cùng họ chiến đấu.
Ở Hà Nội.
Người dân bắt đầu trở lại những con phố.
Những đội công nhân khẩn trương sửa đường.
Điện được khôi phục.
Những lớp học được dọn dẹp.
Tiếng búa.
Tiếng xe.
Tiếng trẻ em gọi nhau.
Âm thanh của cuộc sống dần trở lại.
Đi ngang Hồ Hữu Tiệp, nhiều người vẫn dừng chân nhìn xác chiếc B-52 còn nằm dưới mặt nước.
Không phải để ngắm một chiến lợi phẩm.
Mà để nhớ về cái giá của hòa bình.
Ít ngày sau.
Tại cuộc họp tổng kết đầu tiên của Quân chủng, Phùng Thế Tài không bắt đầu bằng những con số.
Ông nói:
– Chúng ta thắng.
– Không phải vì đối phương yếu.
– Mà vì chúng ta chuẩn bị tốt hơn.
Ông nhìn khắp hội trường.
– Hãy nhớ.
– Chiến công hôm nay...
– Là kết quả của biết bao năm huấn luyện, nghiên cứu, cơ động và rút kinh nghiệm.
– Và là sự hy sinh của những đồng chí đã không trở về.
Cả hội trường đứng dậy.
Dành một phút mặc niệm.
Trong sự im lặng ấy.
Hiện lên hình ảnh của những người lính tên lửa.
Những trắc thủ radar.
Những pháo thủ.
Những phi công như **Vũ Xuân Thiều>.
Họ đã góp phần viết nên một trong những trang sử chói lọi nhất của dân tộc.
Mùa đông năm 1972 rồi sẽ qua đi.
Nhưng chiến thắng "Hà Nội – Điện Biên Phủ trên không" sẽ còn được nhắc mãi.
Bởi đó không chỉ là chiến thắng của tên lửa.
Của pháo phòng không.
Hay của những chiếc MiG.
Đó là chiến thắng của trí tuệ Việt Nam.
Của ý chí Việt Nam.
Và của những con người đã quyết giữ vững bầu trời Tổ quốc.



