Mệnh lệnh dưới tán rừng Dầu Tiếng
Trong trận càn Junction City năm 1967 tại Bình Dương, một đại đội trưởng trinh sát dù bị thương nặng vẫn quyết tâm chỉ huy tổ chiến đấu đánh chặn xe tăng Mỹ, bảo vệ an toàn cho trạm xá dã chiến
Trận càn Junction City của quân đội Mỹ quét qua lòng chảo Dầu Tiếng với hàng chục lượt máy bay B-52 cày xới mỗi ngày. Tại một căn cứ hầm âm dưới lòng đất thuộc rừng Bến Củi, Trung úy Nguyễn Văn Hoàng – Đại đội trưởng Đại đội 3, Trinh sát miền – đang ngồi cạnh ngọn đèn dầu hoa kỳ làm từ vỏ đạn. Chân ông bị mảnh pháo găm sâu trong trận tập kích đêm qua, máu thấm đỏ lớp băng gạc gạc khô khốc.
Chiến sĩ hoa tiêu trẻ Trần Văn Út vừa gạt lớp bạt miệng hầm chui xuống, toàn thân ám khói súng: – Báo cáo Đại đội trưởng, tiểu đoàn xe tăng M48 của quân địch đang tiến theo trục đường 13, chuẩn bị chia cắt ngã ba Suối Dầu. Nếu không chặn được mũi này, Trạm xá F9 phía sau với hơn 80 thương binh sẽ rơi vào vòng vây.
Y tá Lê Thị Mai đang xé áo làm băng gạc xông lại: – Anh Hoàng không được đi! Vết thương của anh chưa rút mảnh, di chuyển lúc này là hoại tử!
Hoàng gạt nhẹ tay Mai, giọng điềm tĩnh nhưng rắn rỏi: – Tôi còn hai tay và một cái đầu. Đồng đội ở trạm xá không thể chờ.
Trong đêm tối đặc quánh, Hoàng cùng tổ trinh sát 4 người mang theo 2 khẩu B40 và 12 quả mìn hướng về trục đường 13. Họ bò dưới cơn mưa đạn pháo phát sáng, lợi dụng từng hố bom cũ để tiếp cận đoàn xe bọc thép. Khi chiếc M48 đi đầu chỉ còn cách 15 mét, Hoàng kê bệ súng B40 lên bờ đất cày. Cú bắn chính xác đốt cháy chiếc xe đi đầu, làm nghẽn toàn bộ tuyến đường hẹp qua rừng cao su. Tổ trinh sát chớp thời cơ kích hoạt bãi mìn rồi rút lui an toàn. Trạm xá F9 nhờ đó kịp thời sơ tán toàn bộ thương binh sang bên kia sông Sài Gòn ngay trong đêm.



