Cựu chiến binh

MỆNH LỆNH TRONG ĐÊM – BẢN LĨNH CỦA NGƯỜI TỔ TRƯỞNG

Trên tuyến biên giới Tây Nam, bác Nguyễn Văn Tiến từng trực tiếp chỉ huy tổ chiến đấu đối mặt với kẻ địch xâm nhập. Bằng sự bình tĩnh và quyết đoán, bác đã dẫn dắt đồng đội giữ vững trận địa. Chiến thắng ấy là dấu ấn không phai trong đời lính của người Tổ trưởng tổ chiến đấu.

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Kiều (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm làm nhiệm vụ tại biên giới Tây Nam, bác Nguyễn Văn Tiến không ít lần phải trực tiếp chỉ huy anh em xử lý những tình huống căng thẳng. Nhưng có một đêm, theo lời bác, là đêm mà bác “nhớ đến tận bây giờ, vì chỉ cần sai một mệnh lệnh là anh em có thể trả giá bằng máu”.

Hôm đó, tổ chiến đấu của bác được giao giữ một chốt nằm sát tuyến biên giới, địa hình trống trải, phía trước là kênh nước, phía sau là rừng thưa. Đêm xuống nhanh, gió thổi mạnh, tầm nhìn hạn chế. Với cương vị Tổ trưởng tổ chiến đấu, bác trực tiếp chỉ huy toàn bộ tổ.

Bác kể:

“Khoảng nửa đêm, tôi phát hiện có tiếng động lạ phía trước chốt. Không giống thú rừng, mà là tiếng người di chuyển.”

Ngay lập tức, bác ra hiệu cho anh em giữ im lặng tuyệt đối, bí mật vào vị trí chiến đấu. Không ai bật đèn pin, không ai lên tiếng. Tất cả chờ mệnh lệnh từ người chỉ huy. “Lúc ấy, tim đập rất mạnh, nhưng tôi tự nhủ: mình là tổ trưởng, mình mà run thì anh em sẽ loạn.”

Khi xác định rõ có một toán địch xâm nhập nhằm thăm dò tuyến phòng thủ, bác nhanh chóng phân công nhiệm vụ: hai chiến sĩ giữ hướng chính diện, một chiến sĩ khóa sườn, còn bác trực tiếp quan sát và chỉ huy. Mệnh lệnh được đưa ra ngắn gọn, dứt khoát, đúng thời điểm.“Tôi nói với anh em: bình tĩnh, để chúng vào gần, không nổ súng khi chưa có lệnh.”

Đến khi khoảng cách đủ an toàn, bác ra lệnh nổ súng cảnh giới kết hợp đánh bật hướng tiếp cận. Trước sự phản ứng nhanh và quyết liệt của tổ chiến đấu, toán địch buộc phải tháo chạy, không thể vượt qua chốt.

Cuộc đối đầu diễn ra trong thời gian ngắn nhưng đầy căng thẳng. Khi tình hình được kiểm soát, tổ của bác vẫn giữ nguyên đội hình, sẵn sàng chiến đấu cho đến sáng.“Lúc yên rồi mới thấy tay mình ướt mồ hôi. Nhưng nhìn anh em an toàn, giữ được chốt là thấy nhẹ lòng.” – bác kể, ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định.Sau sự việc đó, tổ chiến đấu của bác được đơn vị biểu dương vì tinh thần cảnh giác cao, xử trí đúng mệnh lệnh, bảo vệ an toàn tuyến phòng thủ. Với riêng bác Nguyễn Văn Tiến, đó là lần bác cảm nhận rõ nhất trách nhiệm của người chỉ huy – người phải đứng mũi chịu sào trong những thời khắc quyết định.“Chiến thắng không phải lúc nào cũng là trận đánh lớn. Có khi chỉ là giữ được chốt, giữ được anh em an toàn.”

Những năm tháng sau này, khi đã rời quân ngũ, bác vẫn nhớ như in đêm ấy. Không phải để kể công, mà để nhắc mình rằng tuổi trẻ đã từng sống trọn vẹn với trách nhiệm, với mệnh lệnh và với hai chữ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn