Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

MIỀN ĐÔNG NAM BỘ

Năm 1967, khi Trung đoàn 88 hành quân vào chiến trường miền Đông Nam Bộ, đơn vị tham gia chiến dịch tại khu vực Phước Long, đặc biệt là ấp Phước Quả gần núi Bà Rá. Với chiến thuật “công đồn diệt viện”, lực lượng ta chủ động nhử quân địch từ Phước Bình và Sài Gòn kéo đến giải tỏa. Khi Tiểu đoàn 31 Biệt động quân lọt vào trận địa phục kích, bộ đội ta bất ngờ nổ súng, phối hợp hỏa lực và xung phong tiêu diệt gọn đội hình địch trong thời gian rất ngắn. Trận đánh kết thúc với thắng lợi lớn, thu nhiều

Lai Châu10/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối tháng 6 năm 1967 khi lá bằng lăng rải thảm đỏ lấp phủ các lối đi, chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình theo đường mòn Hồ Chí Minh xuôi về Nam.

Theo quyết định của Bộ Tổng tham mưu, trung đoàn 88 tách khỏi đội hình sư đoàn 1 bộ binh trực thuộc Bộ Tư lệnh B3 trở thành trung đoàn độc lập hành quân vào chiến trường B2 (Nam Bộ và Khu 6).

Tiểu đoàn tôi vẫn đi cuối đội hình trung đoàn.

Những đoạn đường từ Tây Nguyên vào Nam Bộ đỡ vất vả hơn từ Làng Ho (Nam Bến Hải) vào phân khu Trị - Thiên và các tỉnh Tây Nguyên. Lương thực, thực phẩm được cung cấp khá hơn nhiều. Tuy chưa đủ no nhưng không quá thiếu.

Đêm tiểu đoàn tôi đến binh trạm cuối cùng của Tây Nguyên ở cực nam tỉnh Đắc Lắc, nhìn bên kia con sông nhỏ là trạm đầu của B2. Tôi thấy lòng xao xuyến rạo rực. Tôi không phải người Nam Bộ. Tôi sinh ở Phan Thiết cách Sài Gòn 198 km. Nhưng khi sắp được đặt chân lên mảnh đất thành đồng Tổ quốc tôi như được về lại quê hương mình.

Con sông làm ranh giới giữa Tây Nguyên và miền Đông tôi chưa biết tên, rộng chừng 50 mét. Nước trong thấu đáy. Cá lội tung tăng trong dòng chảy chậm. Hai bờ rừng già che phủ kín lưng. Tôi ngồi vắt vẻo trên nhánh cây sà sát mặt nước nhô ra khỏi bờ bắc, vừa đung đưa như thời con nít vừa lắng nghe giọng nói trong trẻo ngọt ngào của các cô gái phía bờ Nam. Tiếng gọi nhau í ới như thúc dục chúng tôi mau về bên ấy. “Chúng em đang chờ đây”.

Đã lâu rồi thèm được nhìn thấy bóng dáng một phụ nữ miền xuôi. Lại càng thèm được nghe một giọng nói con gái mang âm sắc Nam Bộ dịu dàng dễ thương. Nó gần gũi với hương đồng gió núi quê tôi.

Quê tôi giáp liền với Biên Hòa, Bà Rịa có nhiều sinh hoạt đậm nét văn hóa tương đồng.

Xế chiều, những tia nắng xuyên qua các tàn cây tạo nên nhiều mảng sáng lốm đốm như những mảnh gương đủ loại hình ai đó vứt lại đọng trên mặt sông. Gió núi chớm đầu thu xuôi theo dòng chảy mang đậm hương rừng làm tôi ngất ngây lòng đầy sảng khoái. Tôi đu người đến một cháng ba tựa lưng vào gốc cây rút kèm harmonica thả hồn theo dòng nhạc với tiết tấu Vanx Bốt-tông (Valse Boston) sâu lắng: “... Quê nhà tôi chiều khi nắng êm đềm. Chảy dài trên khóm cây đàn chim ríu rít ca. Bao người ra ngồi hay đứng bên thềm. Đợi chồng con mắt trông phía trời xa…”.

Sáng hôm sau chúng tôi đặt chân lên mảnh đất địa đầu của tỉnh Phước Long thuộc Miền Đông Nam Bộ. Thêm một ngày hành quân, tiểu đoàn tôi dừng chân đóng trong khu rừng già, một vùng trũng ẩm ướt. Biết được nghỉ tại đây lâu lâu, vừa đặt ba lô lập tức tôi cho triển khai ngay làm lán trại. Mọi biện pháp phòng chống sốt rét được áp dụng tối đa. Vùng này có địa danh Bù Gia Mập cách núi Bà Rá không xa. Lúc nhỏ tôi nghe người lớn nói nhiều đến tên vùng đất này. Có câu hát: “Bà Rá xa vợi núi trông, ai đi đến đó khó mong ngày về”. Nhắc đến Bà Rá người ta rùng mình sởn gáy vì đây là chốn ma thiêng nước độc. Bà Rá nơi mồ ma thực dân Pháp lưu đày tù chính trị và những thường phạm nặng tội. Tuy không kết án tử hình, nhưng chúng đày đến đây xem như vật tế thần sớm chầu Diêm Chúa. Nếu không chết vì bị hành hạ đói khát cũng chết vì bệnh tật. Ai may mắn sống sót thì mặt bủng da chì, bụng to đít teo, thân gầy mắt trũng vật vờ kiệt quệ.

Đứng trên vùng đất cao nhìn về hướng Nam đông nam, núi Bà Rá nhô lên màu xanh thẩm nổi bật trên nền trời dạo này lúc nào cũng vần vũ mây mưa. Nhiều hôm mưa rỉ rả suốt đêm ngày. Tháng Bảy mưa ngâu. Đất trời, rừng núi cây lá như sũng nước. Không khí ở đây rất nặng khó thở.

Các chỉ huy trung đoàn đi nhận nhiệm vụ ở Bộ Tư lệnh B2. Trong lúc chờ anh em bó gối ngồi trong lán nhìn mưa. Chán, quay ra chơi bài đánh cờ, thay phiên xoa bóp cho nhau, tranh thủ cắt tóc cạo râu, khâu vá quần áo và... chuyện tếu. Ở tiểu đoàn bộ có đồng chí phụ trách quân lực đánh cờ tướng khá cao không ai đánh lại. Tôi đấu với anh 5 ván giỏi chỉ thắng được một. Chơi cờ tướng, là một môn đấu trí về tạo thế, tận dụng thế, tranh thủ thời cơ, dương đông kích tây, nghi binh dụ địch... như chỉ huy đánh trận. Các bậc tiền bối có câu: “Lạc nước hai xe đành bỏ phí, gặp thời một chốt cũng thành công”. Các nhà nghiên cứu nếu vận dụng ý nghĩa câu trên về nghệ thuật chỉ đạo lãnh đạo khởi nghĩa, vào nghệ thuật chỉ đạo lãnh đạo chiến tranh nói chung và nghệ thuật quân sự chỉ huy tác chiến nói riêng... chắc rút ra nhiều điểm sáng, nhiều bài học kinh nghiệm từ cách mạng Việt Nam.

Trung đoàn bắt tay chuẩn bị bước vào trận chiến đấu đầu tiên trên đất miền Đông. Tạm thời đơn vị đặt dưới quyền chỉ huy của đồng chí Nguyễn Thế Truyện tư lệnh sư đoàn bộ binh 5 của ta.

Các tiểu đoàn trưởng, trung đoàn trưởng và cơ quan tham mưu tác chiến trung đoàn mất nửa tháng đi nghiên cứu chiến trường, thám sát địa hình, xác định mục tiêu, phân tích đánh giá địch, quy luật hoạt động và khả năng phản ứng của chúng tại chỗ và Sài Gòn.

Tư lệnh sư đoàn cùng ăn cùng ở, cùng đích thân nghiên cứu thực địa, trinh sát mục tiêu với đoàn chúng tôi. Ông cùng chúng tôi ăn măng tre lồ ô không có muối chấm suốt cả tuần khi thiếu gạo. Có lần ông cùng chúng tôi vượt qua bãi mìn chui qua các hàng rào chướng ngại vào ấp chiến lược Phước Quả cách đồn binh địch 300 mét để tận mắt quan sát. Theo dự định khu này do tiểu đoàn tôi phụ trách, là huyết chiến điểm cho trận đánh quyết định cuối cùng của đợt chiến đấu kéo dài nhiều ngày. Thắng hay không của đợt hoạt động là ở tại đây, nơi tôi và ông đang nằm phục trong mấy luống lang của xóm dân trong ấp.

Tận mắt thấy tai nghe kết hợp sự dày dạn tích lũy kinh nghiệm qua nhiều trận đánh then chốt như Bình Giã, tư lệnh sư đoàn với tinh thần cẩn trọng mà táo bạo, có gan chơi dữ nhưng không liều, thái độ trầm tĩnh nhưng kiên định, ông đã giúp tôi hoàn thiện phương án tác chiến.

Chiến thuật vận dụng trong đợt hoạt động này là công đồn diệt viện. Một chiến thuật không mới. Ta đã từng vận dụng trong chiến tranh chống Pháp (1945-1954). Có khác biệt là do con người thực hiện có đầu óc sáng tạo. Như đánh cờ tướng biết gài thế thử địch, hư hư thực thực làm đối phương trong cái đã ngờ vẫn bị bất ngờ.

Tóm lược ý định tác chiến như sau:

Sử dụng tiểu đoàn 8 bộ binh tăng cường công binh, hỏa lực mạnh tiến công tiêu diệt đồn binh bảo an ở Phước Quả. Lực lượng địch tại đây có đại đội lính bảo an, dân vệ vũ trang, các đội trinh thám biệt kích, tề ngụy... được trang bị cối 81 ly đại bên bố trí trong công sự vững chắc. Chúng được sự yểm trợ của pháo binh tại tiểu khu Phước Long, trực thăng vũ trang tại căn cứ Lai Khê và máy bay ném bom ở Biên Hòa. Ý định ta tiêu diệt nhưng chừa lại một nhóm nhỏ ta vây lại làm mồi câu viện từ chi khu Phước Bình và tiểu khu Phước Long đến cứu nguy giải tỏa. Quyết tâm ta tiêu diệt lực lượng viện binh địch là chính. Khả năng lực lượng từ chi khu Phước Bình đến không lớn chỉ mang tính dò dẫm mở đường cho các đơn vị lớn sau này. Có thể chỉ từ một đến hai trung đội. Tiểu đoàn 9 sẽ đổ ra đánh nhưng không tiêu diệt hết để một số chạy thoát vào đồn làm mồi lớn hơn, buộc địch ở Phước Long và Sài Gòn dù gì cũng phải mang đầu máu đến. Tiểu đoàn 8 tiếp tục bao vây không cho chúng thoát một tên ra khỏi đồn.

Địch thường đánh giá ta trong tác chiến công đồn dù thành công hay không cũng ít khi trụ. Nếu trụ đánh một trận viện xong rút ngay. Tiểu khu Phước Long yên tâm tung quân xuống giải tỏa. Khả năng lực lượng không nhiều. Nếu chỉ từ một đại đội đến đại đội tăng cường, tiểu đoàn 9 tiếp tục tung ra đánh cầm chừng theo lối hoạt động du kích. Căn bản không cho trong ngoài liên lạc được nhau. Buộc chúng lui. Ta kiên trì chờ lực lượng lớn hơn. Chủ yếu đón quân từ Sài Gòn lên phải từ bốn đến năm trăm tên trở lên (một tiểu đoàn hoặc tiểu đoàn tăng cường) mới sử dụng lá bài chính là tiểu đoàn 7 chúng tôi xuất trận. Đây sẽ là trận mấu chốt quyết định. Nếu địch đông hơn một tiểu đoàn đến hai tiểu đoàn sẽ tung thêm tiểu đoàn 3 sư đoàn 5 là lực lượng dự bị để chặn, cắt, kềm phía sau bảo đảm cho tiểu đoàn 7 chúng tôi lại diệt gọn một tiểu đoàn địch đi trước.

Huyết chiến điểm của tiểu đoàn tôi là toàn bộ khu ấp chiến lược Phước Quả.

Thông thường trong tấn công ta dùng lực lượng gấp ba để tiêu diệt một của địch. Ở đây dùng một tiêu diệt một, dù chúng là ngụy hay Mỹ hoặc bất cứ loại quân chư hầu nào.

Tôi không phân vân lo ngại trong nhiệm vụ nặng nề với chỉ tiêu không nhỏ. Tôi sung sướng hãnh diện là khác. Tôi tin tiểu đoàn 7 sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Một đại gia đình của những người lính trẻ rất gắn bó cùng nhau trở thành những chiến binh lão luyện dày dạn chiến trận. Những người từng nếm mùi cay đắng trong thất bại, cũng như rạng tỏa hào quang trong chiến công. Tôi tin cán bộ chiến sĩ dưới quyền như tôi tự tin bản thân mình. Họ, những con người vóc dáng nhỏ con đã từng quật ngã không ít những tên lính sư đoàn 4 Mỹ to xác bằng những loạt đạn căm hờn. Những con người đói cơm nhạt muối, vượt núi băng rừng hàng nghìn ky lô mét về đến đất Nam Bộ sao lại không thực hiện được nhiệm vụ mà cấp trên ưu ái dành cho. Phải làm, làm cho bằng được với tinh thần quyết chiến quyết thắng.

Tôi rất tin, có cơ sở để mà tin. Nhưng quyết tâm chỉ là một. Biện pháp nào biến nó đơm hoa kết trái là nghệ thuật của người chỉ huy.

Trên đời thiếu chi người không có cơ sở nào để hạ quyết tâm nhưng trước mắt cấp trên họ cứ hứa bừa. Họ tỏ ra sốt sắng nhiệt thành, để được đánh giá “người có tinh thần cao, có trách nhiệm, ý chí chiến đấu vững, là trụ cột, là trung kiên đáng được tinh cậy”. Còn thực hiện được cái quyết tâm đó hay không lại là chuyện khác. Dĩ nhiên họ ít khi làm đầy đủ điều này. Dù sao họ vẫn được nhận xét: “Đồng chí ấy tốt đấy chứ. Nhiệm vụ không thực hiện hoặc thực hiện không đầy đủ chẳng qua vì lẽ này lẽ nọ...” những con người như thế thường hạ mình thấp ngang ngọn cỏ, bằng miệng lưỡi khéo ăn khéo nói để lấy lòng cấp trên, phóng đại thành tích... để trên ngực họ lấp lánh huân chương, thêm sao thêm gạch trên ve áo!

Trong khi chúng tôi chuẩn bị chiến trường, các đơn vị trong trung đoàn tải gạo tiếp tế cho sư đoàn 5. Sư đoàn từ chiến trường Bà Rịa - Biên Hòa được lệnh chuyển về Phước Long. Gặp lúc mưa lũ khi vượt hệ thống sông Đồng Nai thiếu lương ăn.

Từ vị trí tạm dừng tập kết quân phải mất hai giờ xuyên qua một khu rừng rậm nhiều loại cây có gai và tre lồ ô đến bờ một cái bưng sình. Bưng rộng khoảng 100 mét mọc đầy lác cao quá đầu người. Nước trong bưng lội ngang thắt lưng. Bờ bên kia dốc cao vài mét giáp liền khu rừng rộng khoảng 400 mét. Vượt qua khu rừng này gặp đám rẫy bỏ hoang có chiều ngang 150 mét. Bên kia rẫy là con lộ đá có tên 14B chạy từ thị xã Phước Long xuống thị trấn Phước Bình qua ấp Phước Quả nơi có đồn binh bảo an địch chốt đóng. Đồn được xây dựng kiên cố. Hệ thống lô cốt bằng boong ke âm xuống đất được bố trí hỏa lực mạnh. Từ Phước Quả lên chi khu Phước Bình khoảng 6 km. Từ đó đi thị xã Phước Long từ 4 đến 5 km. Ấp chiến lược Phước Quả nằm phía tây cách đồn ba đến bốn trăm mét. Ấp có hai dãy nhà cặp lộ. Chiều dài trên 300 mét chừng trên trăm nóc nhà của đồng bào vùng Bù Rạt, Bù Na, Đức Bổn.... Bị tập trung vào đây. Hầu hết người miền Trung gốc Quảng Nam - Thừa Thiên. Toàn nhà tranh vách đất xen số ít nhà tường gạch mái tôn. Sau ấp hướng ra bưng có mấy dây rào kẽm gai. Bên kia ấp là rẫy trống tiếp giáp rừng chạy dài đến chân núi Bà Rá.

Trong công tác chuẩn bị, để đảm bảo nhanh chóng bí mật, giảm thiểu thương vong không đáng trước khi nổ súng, chúng tôi cho phát đường tắt xuyên rừng rút ngắn cự ly vận động, đào vô số hầm hào cặp ven đường đề phòng phi pháo địch bắn chặn. Tôi nghĩ người chỉ huy nào việc đầu tiên phải tính toán lo liệu hết sức tiết kiệm xương máu chiến sĩ mình bằng mọi biện pháp bảo đảm dù có nhọc sức tốn công.

Tôi đưa tất cả cán bộ đại đội bò vào trinh sát rất kỹ địa hình khu huyết chiến điểm nơi tôi cùng tư lệnh sư đoàn từng mò vào. Tôi giao nhiệm vụ, phân chia giới tuyến, chỉ định vị trí triển khai cho từng đại đội, tổ chức hiệp đồng giữa các đơn vị khác nhau, giữa bộ binh hỏa lực trợ chiến. Tôi chỉ thị cho đại đội trưởng cối 82 dùng dây làm thước đo từ trung tâm khu vực chọn làm huyết chiến điểm về nơi dự kiến đặt trận địa. Ý định tôi dùng tiếng nổ đầu nòng của 4 khẩu cối làm hiệu lệnh tấn công, cối liên tục chi viện cho bộ binh vừa vận động vừa bắn để sớm tiếp cận địch không cho chúng kịp hồi tỉnh. Đến tuyến xung phong cối ngừng bắn, bộ binh ta xông vào tiêu diệt địch. Vì vậy để đảm bảo yếu tố bất ngờ, sử dụng cối không qua giai đoạn bắn thử theo bài bản mà cấp tập ngay giây phút đầu tiên, bất thần giáng đòn sấm sét lên đầu địch trong lúc chúng không ngờ. Nên yêu cầu hiệu quả đạn rơi phải chính xác tuyệt đối. Điều quan trọng là tính toán cự ly bắn cho pháo không được sai lệch tính từng mét, nên đo đạc bằng thước dây trên thực địa bảo đảm tốt nhất và không mấy khó khăn vì không quá 150 mét.

Tập kết ra Bắc tôi được chọn học khóa bổ túc cho cán bộ chỉ huy ở trường sĩ quan Lục Quân khóa 10 tại Hà Nội hơn hai năm. Nhà trường dành 4 tháng chuyên mục huấn luyện bắn cối 82. Ra trường tôi giữ chức đại đội phó rồi đại đội trưởng cối 3 năm ở tiểu đoàn 2 trung đoàn 90 sư đoàn 324. Tất cả các lần thi đấu bắn đạn thật hàng năm, kể cả diễn tập chiến thuật tiểu đoàn bộ binh tấn công bắn đạn thật, đại đội tôi đều giật cờ đầu về bắn pháo toàn sư đoàn. Mỗi lần thi chỉ huy bắn tôi đều đạt loại giỏi ở hạng đầu.

Trong trận chiến đấu sắp đến, tôi sẽ phát huy tối đa uy lực 4 khẩu cối 82 của tiểu đoàn hiện có một cách tập trung, chính xác, chủ động, đột nhiên và bất ngờ. Theo biên chế mỗi đại đội cối 82 mi-li-mét có 9 khẩu nhưng điều kiện đạn dược ở chiến trường tiếp tế khó khăn nên rút xuống còn 4 khẩu, bổ sung 1 trung đội đại liên.

Với Tư lệnh sư đoàn 5 Nguyễn Thế Truyện, tôi gần ông thời gian không lâu, chỉ trong giai đoạn chuẩn bị chiến trường xây dựng phương án, thực hành chiến đấu.

Tôi nhận thấy ở ông không ôm đồm bắt cấp dưới nhất nhất phải làm theo ý mình. Ông muốn phát huy tính chủ động sáng tạo, không bị gò bó bởi cấp trên của cấp dưới quyền. Vì vậy, phương án tác chiến của tôi ông để tôi hoàn toàn “tự biên tự diễn”. Ông không can thiệp dù chỉ một chi tiết nhỏ. Ông không duyệt, trung đoàn cũng phải thôi. Nhờ đó tôi đỡ khỏi bị quấy rầy. Nếu kế hoạch tác chiến của tôi phải được duyệt ở trung đoàn sẽ đẻ ra lắm rắc rối. Có kẻ lắm lời sẽ tìm cách này cách khác vặn vẹo bắt bẻ. Không thể có chuyện suôn sẻ khi tiểu đoàn trưởng trong kế hoạch của mình lại vi phạm nhiều nguyên tắc, bỏ qua những yêu cầu khi bố trí và sử dụng lực lượng mang tính mạo hiểm v.v...

Trong cuộc họp tiểu đoàn ủy để thông qua phương án tác chiến, có đồng chí phái viên cấp trên thắc mắc vì sao tôi lại bố trí trận địa cối 82 ngay trên tuyến tản binh? Vị trí chỉ huy của tôi cũng thế. Sao tôi lại không có đội dự bị. Bố trí đội hình như thế này có mạo hiểm không?

Tôi cố thuyết phục anh với lập luận:

- Bố trí trận địa cối 82 ngay tuyến tản binh của bộ binh sát mép rừng đối diện với ấp chiến lược. Điều này trái với nguyên tắc đã ghi trong sách vở. Nhưng ở đây tôi muốn cối ngắm bắn trực tiếp với cự li đo đạc bằng thước dây xa không quá 150 mét. Không trải qua bắn thử để điều chỉnh pháo giữ được yếu tố bất ngờ khi cấp tập ngay ở giây đầu tiên tập trung dồn dập chính xác. Nguyên tắc bố trí trận địa pháo bao giờ cũng ở phía sau đội hình. Như thế phải bắn gián tiếp và trải qua bắn thử sẽ không đạt được yêu cầu trên. Với địa hình này nếu bố trí ở cụm rừng sau lưng sẽ là mục tiêu bị phản pháo của pháo binh và máy bay địch oanh tạc. Vị trí chỉ huy của tôi cũng vậy. Ở phía sau tôi chỉ nhìn thấy cây rừng. Tôi muốn tận mắt quan sát diễn biến trực tiếp của trận chiến đấu, xử lý các tình huống ngay trong khoảnh khắc, không phải qua báo cáo bằng điện thoại hay liên lạc vận động nên tôi ở ngay trên tuyến tản binh. Đội hình tấn công của tôi không có chiều sâu. Vì tôi tin chắc rằng khi tôi nổ súng là tôi đã nắm chắc phần chủ động. Tôi không muốn có thêm một tuyến nào ở phía sau dễ làm mồi cho phi pháo địch... Ngay trạm phẫu quân y chỉ ở sau lưng tôi không quá 15 mét.

Tất cả những điều đó trái với các nguyên tắc tôi đã học. Nhưng thực tế địa hình, yêu cầu phải đạt được trong trận chiến đấu này buộc tôi phải làm thế. Tôi không thể máy móc bê nguyên xi những cái được ghi trong sách vở đặt vào đây. Không phải tôi “lập dị” lập bày thế trận cho khác người. Quan trọng trên hết là để chiến thắng và hạn chế tối đa việc đổ máu của chiến sĩ tôi.

Thế trận của chúng tôi hình thành vòng vây khép kín sẽ gói trọn khi địch chui vào cái thòng lọng này. Chúng tôi tính toán thời gian sít sao khi loạt đạn cuối cùng của cối vừa nổ, bộ đội ta xung phong vừa tầm “nắm lấy thắt lưng chúng”, không cho chúng kịp tỉnh hồn sau 10 loạt đạn pháo ta cấp tập. Tôi tin pháo ta không nện vào lính mình vì tính toán chi li chính xác. Pháo, đạn chuẩn bị chu đáo.

Mọi công tác chuẩn bị hoàn hảo.

Đêm tháng 10 năm 1967, tiểu đoàn 8 nổ súng công đồn. Mờ sáng căn bản đã tiêu diệt gần hết các sắc lính. Chỉ để lại khoảng 10 tên trong một lô cốt ngầm cố thủ làm mồi nhử viện. Gần trưa chi khu Phước Bình cho một trung đội 40 tên ngụy dò dẫm lần mò đến Phước Quả. Đợi chúng vượt qua khỏi ấp chiến lược, tiểu đoàn 9 tung một đại đội đổ ra đánh diệt 30 tên. Số còn lại thoát chạy vào đồn như ý ta muốn. Nhân dân trong ấp dắt díu bồng bế nhau chạy lên Phước Bình, không còn mấy người trụ lại trong ấp.

Sáng hôm sau một đại đội bảo an từ Phước Long xuống Phước Bình vét số lính còn lại tiếp tục cuộc hành quân giải tỏa. Rị mọ mãi đến trưa chúng mới lết đến trận địa bị đập ngày hôm trước. Tiểu đoàn 9 đổ ra đánh diệt hơn một trung đội khoảng 40 tên. Số còn lại chạy toán loạn, tốp chui vào đồn, tốp chạy lên hướng núi Bà Rá.

Biết chuyện tôi nhắc đại đội trưởng đại đội 2: “Đấy, đại đội đồng chí bố trí phục hướng này không nhẹ đâu. Nếu cậu để xổng một tên chạy thoát lên núi coi như”... tôi ra dấu xẻo vành tai cậu ta.

Anh cười hì hì: “Yên chí thủ trưởng. Chúng không thoát khỏi tay bọn em đâu”.

Tôi nhắc: “Cẩn thận đừng bắn xả vào quân mình”.

Tôi nhận được thông báo của trung đoàn: “Địch dùng máy bay vận tải liên tục nhiều chuyến đổ quân xuống sân bay Phước Long”.

Được tin này tôi cười vui với anh em:

- Sắp đến lượt ta rồi đấy, các cậu.

Anh em nhao nhao hỏi:

- Chừng nào thủ trưởng?

- Bây giờ thì chưa - Ngày mai là cái chắc.

- Thế chứ. Hai tiểu đoàn kia đã nổ, ta vẫn chực chờ.

- Đừng vội - Tôi khích lệ anh em - Các tiểu đoàn bạn đánh dứ “dụ khị” chúng mang mạng đến nộp cho ta. Nổ là phải ăn to, thật to gấp nhiều lần hai tiểu đoàn trước. Làm được chứ?

Những nắm tay giơ cao:

- Nhất định, nhất định được.

Vừa lúc tôi được thông báo tiếp: lực lượng không vận từ Sài Gòn lên là tiểu đoàn 31 biệt động quân ngụy. Anh em nghe tôi phổ biến tin tộ vẻ không vui: “Đánh với bọn Mỹ sướng tay hơn”.

Anh Thạch chính trị viên tiểu đoàn lên tiếng:

- Bọn này thuộc quân chủ lực ngụy. Loại ác ôn cả đấy. Muốn đánh với Mỹ phải xơi gọn bọn này trước lấy đà. Chúng co đầu rụt cổ Mỹ mới chường mặt. Huê Kỳ biến chúng thành lá chắn sống đi trước dọn đường.

Một chiến sĩ càu nhàu vẻ bực bội:

- Đành thế. Tết nhất sắp đến, cú này ngon ăn nhưng lại là ngụy không xứng tay.

Một chiến sĩ khác nói:

- Đánh nhau đã hai ngày, phi pháo bọn ngụy nhỏ giọt bằng một phần mười bọn Mỹ ở Tây Nguyên. Hèn chi Mỹ bỏ tiền nuôi 30 tên lính ngụy chỉ bằng tiền nuôi một tên lính Mỹ. Đồ tay sai có khác. Thế mà lại đi làm bia đỡ đạn cho Mỹ.

Chiến sĩ trinh sát lên tiếng:

- Này, phi pháo mấy bữa nay ít, nó dành ngày mai tặng cậu đây. Chuẩn bị thêm vài cái ba lô đựng quà sắt. Lúc đó đừng kêu: “Ôi chao! Sao mà nặng thế?”.

Các chiến sĩ quanh đấy bụm miệng cười khùng khục. Sắp bước vào trận đánh quyết định họ vẫn vui cười vô tư như được đi dự một buổi tiệc liên hoan. Họ háo hức nóng lòng trông mau đến giờ đọc diễn văn khai mạc để nhập cuộc. Trên nét mặt ai cũng lộ niềm tin chắc thắng. Được chỉ huy những con người như thế còn gì vinh dự hạnh phúc cho tôi. Qua họ tôi đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Tôi nhận tiếp lệnh đưa tiểu đoàn vào vị trí đợi chờ. Đến nơi gặp mấy chiến sĩ tiểu đoàn 9 áp giải một toán 4 tên anh em gọi là tù binh. Những người này mặc đồng phục xanh dương bạc màu. Kẻ đi giày rách người chân không. Đầu người nào cũng cạo trọc. Thấy tôi biết là chỉ huy họ phân bua nói giọng Nam “Thưa ông, em không phải là lính. Là tù của chúng nó. Bọn em là lao công đào binh, được giải phóng giải thoát rất đội ơn”.

Nói mấy lời động viên để họ yên tâm, tôi quay sang nói chuyện với anh em áp tải: “Họ không phải lính ngụy. Đúng ra họ là lính ngụy thật nhưng đã phản chiến đào ngũ bị chúng bắt lại làm tù buộc phải phục dịch cho quân đội ngụy”.

Không còn coi là tù binh, được cởi trói, họ sung sướng đến chảy nước mắt, chắp tay vái miệng lắp bắp đội ơn. Có người tỏ ý xin được theo quân giải phóng.

Mờ tối, ánh trăng thượng tuần le lói nhợt nhạt xuyên qua rừng cây, chúng tôi như ngậm tăm lặng lẽ vượt bưng chiếm lĩnh trận địa. Tôi đứng mép bên mô đất cao phóng mắt nhìn toàn cảnh khu vực mà ngày mai sẽ trở thành bãi chiến trường. Trong ấp im lặng. Đôi ba nhà để lộ ánh đèn qua khe hở. Ban ngày đồng bào tản cư chạy lên Phước Bình Phước Long. Tối đến số ít người nào đó quay về. Ai công việc nấy. Một số là gia đình binh lính tề, dân vệ... ngụy. Số lính trong đồn được tăng thêm nhưng vẫn bị vây chặt. Mới cách đây hơn một giờ, lợi dụng lúc nhập nhoạng tranh tối tranh sáng chúng tập trung hỏa lực bất ngờ phản kích, định thoát vây ra hướng Bà Rá. Ta kịp thời bịt chặt nện cho một trận nên thân vội co vòi rút vào những khu nhà đổ nát cố thủ. Đáp lại lời gọi hàng của ta, chúng xổ từng tràng đại liên dài. Có thể chúng còn liên lạc được với tiểu khu Phước Long, hy vọng sẽ được lực lượng lớn nay mai đến cứu viện giải tỏa.

Lần cuối cùng tôi ra chỉ lệnh bổ sung một số vấn đề cần thiết cho nhiệm vụ từng đại đội. Nhắc lại những điều chủ yếu trong công tác hiệp đồng. Chiến sĩ thận trọng trong từng nhát cuốc nhát xẻng không để phát ra tiếng động khi đào công sự. Đất ở đây không cứng đở tốn công giữ được bí mật.

Trinh sát chọn được một thân cây khá to, cao cành lá xum xuê đặt đài quan sát. Tại đây nhìn thấy rất rõ mọi cảnh vật chung quanh từ đồn Phước Quả đến giáp Phước Bình. Mọi hành động địch ra khỏi thị trấn không qua khỏi đôi mắt trinh sát được trang bị ống nhòm bội số 8.

Vị trí chỉ huy của tôi cách đại đội trưởng cối 82 mươi lăm bước chân. Cả hai chúng tôi và trận địa cối cũng như các đại đội bộ binh 1 và 3 tăng cường đều nằm trên một tuyến ngang ngay bìa rừng. Trước mặt cách bốn bước chân có mô đất cao sau mấy gốc cây đã bị dân đốn đến ngang thắt lưng. Nơi đó tôi sẽ phát lệnh tiến công và quan sát toàn bộ trận đánh.

Tại vị trí chỉ huy tiểu đoàn, ngoài tôi có hai chính trị viên trưởng và phó, tham mưu trưởng, trưởng ban tuyên huấn trung đoàn. Anh là phái viên của ban chỉ huy trung đoàn bên cạnh chúng tôi. Điều lạ, phái viên lại là cán bộ chính trị chứ không phải tham mưu trưởng hoặc ít ra cũng là trưởng ban tác chiến trung đoàn. Thế càng hay, tôi sẽ không bị quấy rầy bởi “lắm thầy thì nhiều ma”. Tiểu đoàn phó tôi phái đi cùng đại đội 1, đơn vị then chốt của tiểu đoàn có vai trò không kém phần quyết định. Nó là cái nút thắt khi bọn giặc chui vào rọ. Tình huống xảy ra nếu một bộ phận địch thoát được lưới vây chạy vào đồn, đại đội 1 vừa phải bịt chặt dập đầu bọn đang còn trong ấp, vừa đưa lực lượng quay sang hiệp đồng với tiểu đoàn 8 dứt điểm toàn bộ Phước Quả. Đó là chuyện dự phòng bất đắc dĩ không để xảy ra.

4 giờ sáng kiểm tra lần cuối. Hoàn thành mọi công tác chuẩn bị.

7 giờ trên thông báo địch hành quân bộ có xe bọc thép yểm trợ. Đơn vị đi đầu ra khỏi thị xã Phước Long. Lực lượng: toàn bộ tiểu đoàn biệt động quân 31 khoảng 400 tên được tăng cường 1 đại đội bảo an đi cuối đội hình.

9 giờ địch xuất hiện trên đường Phước Bình đi Phước Quả. Dẫn đầu có 4 xe bọc thép M113. Bộ binh thành hai hàng cặp đường lộ. Sát hai mép rừng trái phải mỗi bên có một tổ tiêu binh sục sạo cảnh giới. Có 3 người đi ra ngược hướng đi của địch. Tôi đoán chắc người của chúng ém đêm trong ấp ra báo cáo tình hình.

Địch đi nhanh hơn. Hàng ngũ chúng có phần lộn xộn, vừa đi vừa la hét cười nói ồn ào. Lính biệt động trong cuộc hành quân này tên nào cũng quàng trên cổ chiếc khăn màu màu đỏ sậm.

Bọn đi đầu đã vào ấp - đài quan sát tiếp tục báo cáo. Anh em không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào về hành động của địch - chú ý đề phòng tốp tiêm binh cảnh giới sục sạo cặp sát mé rừng ta.

10 giờ 20 phút, tiểu đoàn phó từ vị trí đại đội 1 bò về báo cáo với tôi: “bọn cảnh giới địch có 6 tên chui vào lùm chuối trước mặt anh em độ mươi bước chân”. Không thể nói qua máy sợ lộ. Tôi bàn với anh cố giữ bí mật đến phút cuối cùng. Bố trí sẵn mấy tay súng, nghe phát lệnh lập tức khử bọn này ngay giây đầu tiên.

Anh vừa lui, chính trị viên tiểu đoàn nói thầm vào tai tôi: “Trung đoàn ra lệnh nổ súng”.

Tôi nói qua máy thông tin đặt trong công sự:

- Chưa đến lúc — đợi!

Tôi cúp máy. Địch sát nách không thể giải bày lý do dài dòng. Đài quan sát tiếp tục báo 4 chiếc bọc thép M113 ló ra khỏi ấp dừng lại quay đầu ra hai hướng cảnh giới. Toàn bộ đội hình tiểu đoàn biệt động vào cả trong ấp. Nhiều tên mình trần đang rượt bắt gà heo của đồng bào...

Tôi phán đoán địch chưa có ý định vào đồn. Chúng dừng quân trong ấp, tin rằng không còn lực lượng ta hoạt động. Chúng yên chí bắt vật nuôi của dân làm bữa trưa. Chắc lũ háu ăn này muốn chết no hơn sống thèm.

Lệnh trên giục tôi phải nổ súng ngay. Tôi trả lời: “Kiên trì, đợi!”

Tiếng trung đoàn trưởng gằn giọng:

- Đồng chí đợi đến bao giờ, hử? Sao không chịu nổ súng sợ à? Tôi sẽ cho người thay đồng chí. Hãy coi chừng sẽ bị đưa ra tòa án quân sự!

Bị chạm đến lòng tự trọng, tôi muốn nổi xung nhưng tôi kịp nghĩ đang lâm trận hãy tự kềm. Ông ta và ban tham mưu của ông ở tít trong rừng sâu cách đây những ba nghìn mét làm sao mắt ông thấy mọi chuyện ở đây bằng mắt tôi. Chắc ông bị người khác giục, ông giục lại tôi. Thế là tôi hết giận ông. Tôi biết tính ông hiền, thật thà nhưng thiếu quyết đoán. Nhiều việc ông bị người khác “giật dây”. Tôi chuyển ống nghe cho tham mưu trưởng và nói thầm vào tai anh: “Đợi tinh thần cảnh giác của bọn háu ăn này hạ đến số không. Chúng bắt đầu vào mâm cơm, vũ khí rời khỏi người, ta sẽ cho nó chết đói trước những tô thịt bốc hơi mà chưa kịp nếm”. Anh đồng tình.

11 giờ, đài quan sát báo: “Lính trên xe M113 nhảy hết xuống đất chỉ để lại một tên xạ thủ súng máy trực”.

Tôi cười nhẹ vào tai chính trị viên:

- Chúng đã bày mâm sắp chén đây. Giờ tận số của chúng đã đến.

Tôi leo lên mô đất cao ra hiệu cho đại đội trưởng cối 82 chuẩn bị.

Tiếng nổ của 4 khẩu cối đồng loạt vang rền. Vài giây sau 400 nòng súng các cỡ khai hỏa liên tu bất tận. 6 tên cảnh giới chỗ đại đội 1 bị bắn chết ngay giây đầu tiên mà không hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi quan sát đạn pháo ta bắn rất chính xác rải đều từ đầu đến cuối ấp. Có những ngôi nhà bị trúng đạn bắn tung. Nhiều nơi bốc cháy. Trong ấp mịt mờ lửa khói. Từ ngày vào chiến trường đến giờ có lẽ trận này các pháo thủ cối 82 mới được dịp ra tay. Hai khẩu ĐKZ 75 tăng cường cho đại đội 1 ngay những phát đạn đầu cùng các khẩu B41 biến những xe bọc thép thành những quan tài thép chảy. Bọn sống sót dành nhau chui vào các nhà gạch mái tôn ẩn núp chỉ làm mồi cho các xạ thủ B40.

Đại đội bảo an đi sau cùng không vào trong ấp, không tham gia chọc tiết heo, vặn cổ gà bày mâm dọn cỗ đón tử thần như bọn biệt động háu ăn láu cá. Vừa nghe súng nổ chúng hốt hoảng bỏ các chiến hữu biệt động lấy đuôi làm đầu cắm cổ tháo chạy về Phước Bình. Tiểu đoàn 3 sư đoàn 5 không bố trí ngay mép rừng như chúng tôi nên vận động ra chậm chỉ kịp vét đuôi một trung đội bảo an. Bọn còn lại thoát chết.

Mười loạt đạn cối bắn vừa xong, tôi quan sát đội hình quan ta vừa vận động vừa bắn thành tuyến vòng cung. Đầu và đuôi ấp chiến lược bị bịt kín. Không một tên giặt chạy thoát vào đồn. Không một tên chạy theo được bọn bảo an. Qua ống nhòm tôi nhìn mé rừng đối diện những tên nào tháo chạy về hướng đó đều bị các tay súng của đại đội 2 hạ gục.

Tôi ra lệnh phát tín hiệu xung phong. Hai viên pháo hiệu đỏ vút lên cao. Tiếng hô vang rền của quân ta hòa cùng tiếng súng quyện không khí sặc mùi khói đạn. Lửa cháy đất rung tạo nên cảnh tượng hào hùng làm tôi có cảm giác chẳng khác chi những dòng viết của Nguyễn Trãi trong Bình Ngô Đại Cáo: “Đình khu điện xiết. Trúc phá khôi phi” (Sấm vang sét dậy, trúc phá tro bay).

Trận đánh diễn ra dồn dập như cơn lốc xoáy trong vòng 20 phút. Sau đó là cuộc truy bắn những tên trốn chạy hoặc lợi dụng nhà dân ngoan cố chống cự không chịu hàng.

Đến lúc này máy bay trực thăng vũ trang và cường kích AD6 từ Lai Khê và Biên Hòa lên ném các loại bom và bắn róc két vào cánh rừng ngay sau lưng tôi cặp theo bưng cho đến chiều tối. Giá tôi bố trí trận địa cối 82, vị trí chỉ huy của tiểu đoàn, trạm phẫu quân y... nơi này nằm đúng trong vòng tập trung oanh kích của máy bay địch. Tiểu đoàn phòng không sư đoàn 5 bắn hạ 2 trực thăng vũ trang và 1 cường kích cánh quạt AD6. Pháo 105 milimét từ Tiểu khu Phước Long bắn dữ dội sâu vào các cánh rừng nơi có sở chỉ huy trung đoàn đóng. Một quả đại bác làm đồng chí Bài trưởng ban cán bộ vừa ló người khỏi công sự bị mảnh đạn phạt đứt ngang.

Tiếng trung đoàn trưởng hồi hộp trong ống nghe:

“Nỹ ơi! Kết quả sao? Báo nhanh. Bọn tao nóng một lắm đây”. Bây giờ ông không gọi tôi là “đồng chí” với vẻ hậm hực mà theo cách xưng hô thân tình.

Tôi đáp: “Hốt trọn ổ không sót một tên”.

Qua ống nghe tôi cảm thấy ông thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng với bao nỗi thấp thỏm lo âu.

Đồng chí Canh trưởng ban tuyên huấn, phái viên chinh nói với tôi bằng giọng ngắt quãng chưa tan nỗi hồi hộp:

- Chân lý thuộc về mấy ông - Mười Nỹ ạ. Nếu ta bố trí lực lượng sâu trong rừng vì sợ bị lộ, sẽ vận động ra không kịp như tiểu đoàn 3 sư đoàn 5. Chắc chắn là không hốt gọn cả gói. Địch hồi tỉnh chống trả mạnh, thương vong ta ắt cao. Nếu vị trí chỉ huy - anh hắt đầu về phía sau - đã làm mồi ngon cho máy bay và pháo binh địch. Pháo cối phải bắn ngắm gián tiếp khó chính xác. Anh nhấn mạnh: điều quan trọng nếu ta ở trong ấy chỉ nghe mà không tận mắt thấy cả địch lẫn ta càng không thể chỉ huy hiệp đồng kịp thời ăn khớp giữa các đơn vị, giữa pháo cối và xung kích... Đến đây anh nói một lèo với vẻ hào hứng sôi nổi không còn ngập ngừng từng tiếng nữa: “Những lời ra tiếng vào trước đây về phương án tác chiến của tiểu đoàn trưởng, thực tế chứng minh các anh đúng”.

Tôi cảm ơn anh đã sơ kết sớm trận đánh. Hy vọng mọi việc sáng tỏ. Người ta sẽ không còn chấp nê tôi là chỉ huy du kích, không tuân thủ các nguyên tắc chính quy và điều đáng nói - không phải ra hầu tòa chứ. Các anh đồng bật cười vui vẻ

Anh em lần lượt chất vũ khí chiến lợi phẩm thành một đống to tướng như chất củi đốt lửa trại. Chiến sĩ ta bỉu môi: “Thứ này chỉ cho vào lò nấu sắt vụn”.

Quân đội Sài Gòn lúc bấy giờ chỉ được trang bị các loại vũ khí bộ binh thời Pháp để lại như cacbin, tông-sơn, loại trung niên 24 - 29, súng trường bán tự động garăng vừa dài vừa nặng của Mỹ viện trợ cho Pháp... chẳng bì được với vũ khí bộ binh ta. Loại súng hường bán tự động CKC của Liên Xô sản xuất rất gọn nhẹ, bộ đội chủ lực như trung đoàn tôi vẫn không dùng đến. Một trăm phần trăm AK47. Có loại thời bình trông quen mắt, nhưng thời chiến đã làm cho Mỹ - ngụy tán đởm kinh hồn là B40 và B41. Uy lực hai loại này không một xe tăng hay bọc thép nào của Mỹ - ngụy thời ấy chịu nổi nếu bị trúng đạn. Nhưng nó chỉ bắn ở cự ly gần từ 50 đến 150 mét. Xa hơn có ĐKZ 75 (cự ly xa nhất của loại này nếu bắn vòng cầu như pháo mặt đất đi xa đến 6000 mét). Ta hơn hẳn quân đội Sài Gòn về vũ khí bộ binh. Ngay bộ binh Mỹ cũng không bì được. Thứ duy nhất của Mỹ lính ta mê mà nó đã gây thương tích cho tôi là phóng lựu M79. Tôi quan tâm và thích nhất trong đống chiến lợi phẩm là 6 chiếc máy vô tuyến PRC 25. Nó hơn hẳn mình loại này. Bộ binh ta thời đó cấp tiểu đoàn chưa trang bị máy bộ đàm để liên lạc với các đại đội.

Một nhóm chiến sĩ huơ chân múa tay khi gặp chúng tôi. “Chà, đánh trận này khoái quá thủ trưởng ạ! Cứ như diễn tập thực binh. Có điều quân xanh lại là ngụy thật”.

Một đồng chí kể lại:

- Em xung phong vào một căn nhà gạch, ôi! Thủ trưởng đoán xem cái gì nào. 8 thằng bậc ngửa chết đứ đừ bên mâm thịt lợn. Có lẽ mấy con lợn của dân bị chúng chọc tiết đã được anh em mình trả thù cho chúng. Thức ăn tung toe vung vãi khắp nơi. Một quả đạn cối rơi trúng xuyên thủng nóc nhà, không một tên thoát chết. Thủ trưởng cần ghi công cho các đồng chí bên cối. Hôm nay cối giã ra trò làm món chả giò a ha! Lập công lớn...

Anh em đưa đến chỗ tôi 3 cô gái không còn trẻ, ăn mặc đồng phục quần tây áo sơ mi vải đen mang dép rọ đầu trần. Một chiến sĩ trên đài quan sát được thay phiên đến báo với tôi chính 3 người này trong ấp ra đón bọn biệt động 31 đây. Tôi cười, chính nhờ 3 cô báo “tình hình êm” nên quân ngụy chủ quan mất cảnh giác, bị no đòn. Ba cô gái luôn mồm thanh minh là dân thường đã tản cư, sáng nay theo lính về ấp trông chừng nhà có hề hấn gì sau mấy ngày cộng hòa đánh nhau với giải phóng!

Các anh chính trị giải thích chánh sách tù hàng binh của ta và đồng bào vùng bị tạm chiếm để mấy cô yên tâm. Nếu có làm việc gì đó cho địch chẳng qua vì hoàn cảnh và bị ép buộc.

Nhìn các anh nói chuyện với mấy cô gái tôi sực nhớ đến chuyện “Ô rờ lùi” cách đây 15 năm thời đánh Pháp nên bật cười ra tiếng. Cậu Văn công vụ lúc nào cũng theo sát bên tôi nắm lấy áo vặn vẹo mãi chuyện tôi cười. Tôi nói đó là chuyện vui thời đánh Tây. Thế là Văn và Thóc bắt tôi hứa phải kể lại khi có dịp.

Niềm vui chúng tôi chưa thật trọn vẹn. Cái buồn ập đến. Anh Sơn phó chính trị viên tiểu đoàn đến báo ta có 4 chiến sĩ hy sinh và 7 bị thương. Số thương đều nhẹ, không ai chịu lui về sau.

Anh Thạch dặn dò các chính trị viên đại đội chuyện triệt để chấp hành chính sách chiến lợi phẩm, tù hàng binh. Mỗi đại đội tổ chức một tổ cứu thương mang đầy đủ thuốc men bông băng trở lại trận địa băng bó cho số lính ngụy bị thương. An ủi họ yên tâm trước sau gì sẽ có đồng bọn đến thu nhặt đưa về. Ai nằm xa bên ngoài gắn đưa họ vào những căn nhà không bị cháy. Ai nặng cần thì tiêm thuốc cầm máu, hồi sức cho họ... Anh cử một chính trị viên phó đại đội phụ trách chuyện này.

Mọi việc chúng tôi giải quyết sau trận đánh tuy khẩn trương nhưng lặng lẽ âm thầm bảo đảm bí mật mặc cho máy bay gầm rú trên đầu ném bom bắn róc két. Chúng tôi tiếp tục trụ lại ngay trận địa để làm thêm chuyện bất ngờ ngày mai nếu chúng liều lĩnh mang xác đến.

Tiểu đoàn 8 dứt điểm đồn Phước Quả khi tiểu đoàn 7 chúng tôi diệt gọn tiểu đoàn 31 biệt động quân ngụy đến cứu viện giải tỏa.

Chiều xuống nhanh.

Máy bay địch vẫn hoạt động đến tối sẫm. Không quả bom viên đạn pháo nào rơi trúng đội hình tiểu đoàn. Quả gần nhất cũng năm bảy mươi mét. Địch không ngờ chúng tôi sau trận đánh lại bám trụ ngay mép rừng tại vị trí xuất phát tấn công trong trận chiến ban trưa. Khu rừng phía sau kín dày làm áo giáp che chở chúng tôi khá hiệu quả. Chúng đinh ninh Việt cộng đánh xong đã lui, nên phi pháo trút xuống hai bên bờ bưng và các dãy rừng phía sau nhằm “vuốt đuôi ta”.

Đêm xuống.

Trăng thượng tuần tỏa sáng bàng bạc mờ ảo. Đâu đó có tiếng chó tru từng hồi dài khiến bãi chiến trường chưa được thu dọn đầy cảnh chết chóc thêm phần thê lương ảm đạm...!

Địch ngưng hoạt động phi pháo, nhưng cối 106,7 ly bắn cầm canh. Đơn vị vận tải trung đoàn đến tải toàn bộ chiến lợi phẩm hàng mấy trăm khẩu súng đủ cỡ đủ loại về phía sau. Thứ này sẽ trang bị cho bộ đội địa phương và du kích xã ấp. Anh em dùng buổi tối trong công sự bằng cơm vắt muối đậu. Các đại đội có chiến sĩ hy sinh vẫn để thi hài tại chỗ, lần lượt anh em đến viếng, vuốt ve nắn bóp tay chân như khi còn sống. Lời khấn của người đang sống tiếp tục sự nghiệp của người đã khuất, quyết tâm đánh Mỹ đến cùng. Anh em muốn đồng chí mình bên nhau trong đêm cuối cùng trước khi chia tay vĩnh biệt!

Tôi tiếp nhận thông báo của trên chưa thấy biểu hiện gì của Sài Gòn tiếp tục gởi viện binh lên Phước Long. Chúng tôi vẫn trong tư thế sẵn sàng.

Công sự ban chỉ huy được khoét rộng đủ chỗ cho cuộc họp chớp nhoáng của Đảng ủy tiểu đoàn. Những cuộc họp thế này ngay tại trận địa không quá 20 phút.

Bình minh ló dạng.

Một buổi sáng thật êm ả. Không khí sặc mùi chiến tranh trong suốt mấy ngày nhất là hôm qua hầu như biến tan theo màn đêm đẩm ướt sương rơi.

Tôi bước lên mô đất cao, vị trí chỉ huy của tôi, quan sát toàn cảnh địa hình và khu ấp chiến lược. Sương xuống dày đặc hòa lẫn màn khói âm ỉ từng những đám cháy bốc lên một màu trắng đục che mờ tầm mắt. Xa xa núi Bà Rá như một chóp nón khổng lồ ẩn ẩn hiện hiện trong sương mai. Tôi bỗng thấy mủi lòng khi nghĩ đến mấy trăm xác người nằm rải rác trước mặt tôi. Không hiểu giờ đây những bà mẹ những người vợ có biết số phận họ như thế này không? Tại sao họ phải chịu cảnh phơi thây ngoài chiến địa? Cái chết của họ thật vô nghĩa. Họ đổ máu cho ai? Cho quyền lợi bọn ăn trên ngồi trốc ở Sài Gòn và Hoa Thịnh Đốn để đổi lấy đồng lương rẻ mạt. Nếu đó là những xác chết của bọn xâm lược từ bên kia đại dương đến, tâm trạng tôi lại khác. Đằng này dù sao họ vẫn mang trong người dòng máu Việt. Họ bị lừa dối. Họ chưa nhận ra và cũng chưa ai chỉ cho họ con đường sáng. Thương thay!

9 giờ mặt trời lên cao. Chưa có thông báo gì thêm về phản ứng của giặc ở Sài Gòn và tiểu khu Phước Long. Đài quan sát chưa phát hiện động tĩnh nào từ thị trấn Phước Bình. Chưa thấy bóng dáng một người dân đi lại trong vùng. Chỉ có chiếc trinh sát L19 lên lượn đảo mấy vòng rồi bay đi.

12 giờ trưa. Mặt trời đứng bóng. Tôi được lệnh cho bộ đội đưa về vị trí tập kết - Chắc Sài Gòn bỏ cuộc - Tôi nói với các anh trong ban chỉ huy. Ai cũng tỏ ra nuối tiếc không được đánh trận thứ hai.

Tiểu đoàn vượt qua khu rừng ngổn ngang cây lá như sau trận B52. Vừa về đến vị trí đợi chờ chưa kịp đặt ba lô nghỉ chân tôi được lệnh cấp tốc quay lại trận địa. Lập tức chúng tôi lấy đuôi làm đầu khẩn trương vận động đến bờ bưng nam. Máy bay pháo binh địch hoạt động trở lại. Chúng tập trung hỏa lực vào bìa rừng nơi tôi bố trí địa hình tiểu đoàn thành tuyến tản binh trong trận đánh hôm qua. Chúng trút xuống đây một lượng không nhỏ bom đạn.

Bộ phận đi đầu chuẩn bị vượt bưng có lệnh quay lại. Tôi đâm hoang mang không hiểu tình thế diễn biến ra sao mà lệnh lúc này lúc khác. Có anh trong ban chỉ huy đoán rằng có thể cấp trên thấy không cần thiết đưa bộ đội chui vào bẫy chết làm mồi cho phi pháo địch, thương vong vô ích. Vừa lui quân vừa bàn qua tán lại. Tôi nhận tiếp thông báo khi tiểu đoàn vừa rút về vị trí tạm dừng, trung đoàn nhận được tin tên Thuần chuẩn tướng tư lệnh sư đoàn 5 ngụy có biệt danh “Sư đoàn máu và nước mắt” trực tiếp đi xe bọc thép thị sát mặt trận Phước Quả. Hắn cùng đoàn thuộc hạ hành động chớp nhoáng còn nhanh hơn nhiều lần cái người ta gọi “cưỡi ngựa xem hoa” rồi biến đi ngay. Chính lúc chúng tôi đang vận động trở lại trận địa được lệnh quay về vì hắn chuồn nhanh quá. Văn cười nói với Thóc: “thằng chuẩn tướng mắc dịch ấy nên lấy cái tên Chuồn đúng hơn là tên Thuần. Chắc bọn hắn chết khiếp khi thấy hàng trăm xác chết của lính hắn trương phình dưới cái nắng hanh hao này mà vãi... phân ra đầy quần ấy chứ lị. Tiếc ơi là tiếc! Giá ta lui chậm một chút thì tớ vớ được cái lon tướng thằng này về để dành... đóng kịch”.

Chiều hôm ây chúng tôi trú quân trên đường từ Phước Quả về hướng Kho Xanh trong vùng giải phóng. Đến giờ thời sự của đài tiếng nói Việt Nam, phát thanh viên với giọng phấn khích hào hứng báo tin cho cả nước và bạn bè năm châu biết chiến công hào hùng oanh liệt của quân giải phóng và nhân dân miền Nam ở mặt trận Phước Quả — Phước Bình tỉnh Phước Long. Tiếp theo là bài bình luận ca ngợi sự trưởng thành và tài nghệ chỉ đạo chỉ huy độc đáo trong đợt hoạt động ba đến bốn ngày, đánh nhiều trận trên cùng một trận địa vẫn giữ được yếu tố bất ngờ đưa địch vào thế hoàn toàn bị động.

Bản tin và bài bình luận tiếp tục phát đi phát lại trong các buổi thời sự và chương trình dành cho Quân đội nhân dân và Quân giải phóng của đài Tiếng nói Việt Nam và đài phát thanh Giải phóng.

Anh em chúng tôi những người góp công sức và xương máu trong chiến thắng này ai cũng thấy đôi chút kiêu hãnh và lòng tự hào.

Nhân lúc rỗi rảnh mắc võng đu đưa dưới những cụm tre già, Văn và Thóc níu áo tôi đòi nợ câu chuyện thời chiến tranh chống Pháp tôi hứa kể hôm trước.

Đó là câu chuyện “Ô rờ lùi”.

*
* *


Chuyện xảy ra trong đêm 18 tháng 9 năm 1952.

Bộ đội xung kích chúng tôi (đơn vị đặc công chủ lực nòng cốt của lực lượng vũ trang Bình Thuận và các tỉnh Cực Nam Trung Bộ) lần đầu vận dụng chiến thuật đặc công diệt gọn đồn Ngã Hai trên quốc lộ 1 cách trung tâm thị xã Phan Thiết về phía nam 7 km. Ta diệt một đại đội địch, thu toàn bộ vũ khí, trang cụ...

Hoàn thành nhiệm vụ, phân đội do tôi chỉ huy lui về vị trí triển khai cách phía tây đồn 400 mét. Đến nơi kiểm tra lại quân số có 40 anh em nhưng lại thiếu đồng chí Chánh phân đội phó. Tôi lấy làm lạ vì suốt trận đánh Chánh luôn ở bên tôi. Nhất định đồng chí ấy không bị thương vong.

Tôi vẫn không yên tâm nên vội quay lại trận địa. Cái đồn to lớn nhiều lô cốt, nhiều dãy nhà ngang dọc chứa cả trăm lính trú ngụ giờ chỉ còn những đống gạch vụn. Đông đảo dân công cười nói xôn xao náo nức khuân vác chiến lợi phẩm chuyển tải về căn cứ.

Hỏi thăm mọi chỗ vẫn không thấy Chánh.

Tôi quá nóng ruột vòng ra trước cổng đồn. Một đám đông phụ nữ đang được tập trung nghe bộ đội Việt Minh nói chuyện. Họ là vợ hoặc chị em lính ngụy. Một số được ta giải thoát đưa ra khỏi đồn, một số cư trú trong các xóm gần đây chạy đến. Trước mất họ một anh bộ đội đang giải thích chính sách tù hàng binh của chính phủ kháng chiến. Nhác thấy bóng lính mình đang làm “chính trị” với nhóm phụ nữ tôi vừa mừng vừa ngượng ngùng sửng sốt. Mừng vì tìm thấy Chánh. Ngượng vì anh ta đang “trần như nhộng” mà lại ngồi trước đám đàn bà con gái thao thao bất tuyệt. Chánh ngồi chồm hổm, tay cầm tiểu liên Mat (Pistolet Mas) chống báng trước bụng, tay vẽ vòng vòng trên không minh họa ý đang nói. Toàn thân anh ta không mảnh vải che thân. Bình minh đang ló dạng, trời nhập nhoạng nửa tối nửa sáng. Chỗ Chánh và đám phụ nữ ngồi khói trong đồn tỏa ra mù mờ khó nhìn rõ mặt người Tôi vội vàng đứng chắn trước mặt Chánh che khuất anh với đám phụ nữ, thầm thì vào tai báo anh biết... chưa mặc quần. Chánh giật mình hoảng hốt sực nhớ việc này. Anh vội vã dùng báng súng che “hạ bộ”, tay chống đất làm động tác lùi. Anh lùi dần về phía sau nhưng miệng vẫn lắp bắp “... xin... xin lỗi chị... chị em cứ... cứ an tâm”. Chánh vốn có tật cà lăm, lúc bối rối càng cà lăm tợn. Nhìn tư thế động tác “ô rờ lùi” của Chánh tôi cố nín cười mà bụng cứ nôn nao quặn thắt.

Có chuyện này, vì lần đầu bộ đội xung kích áp dụng chiến thuật đặc công tiêu diệt cứ điểm địch. Để dễ tiềm nhập tiếp cận mục tiêu không bị lộ, chiến sĩ trực tiếp công đồn phải cởi bỏ quần áo để lại vị trí triển khai. Ai có nước da sang sáng lấy bùn đất xoa khắp thân mình. Làm thế không bị bắt ánh sáng đèn chiếu của địch.

Phấn khởi chiến thắng, thấy nhóm phụ nữ than khóc râm ri, Chánh động lòng. Anh làm cái việc đáng ra phải là nhiệm vụ của cán bộ chính trị. Anh quên bẵng khi kết thúc trận đánh, việc đầu tiên là mặc lại ngay quần đùi được xếp nhỏ mắc ngay thắt lưng.

Sau này mỗi lần chiến đấu công đồn, chúng tôi rút kinh nghiệm khi đã tiềm nhập bí mật ém sẵn nơi vị trí xuất phát xung phong trước khi có lệnh nổ súng, tranh thủ mặc quần ngay. Chứ ai lại để “tồng ngồng” thế coi sao được.

Kỹ thuật tiềm nhập thuần thục điêu luyện, lính xung kích đặc công chúng tôi không phải “trần như nhộng” nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn