Khác

MINH ĐẠM – BẢN HÙNG CA GIỮA RỪNG XANH VÀ BIỂN BIẾC

Phú Thọ04/08/2026Đường Mỹ Linh (Xã Phước Hải)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON PHƯỚC HỘI

TÊN: ĐƯỜNG MỸ LINH

THỜI HOA LỬA

MINH ĐẠM – BẢN HÙNG CA GIỮA RỪNG XANH VÀ BIỂN BIẾC

 

Có những chuyến đi chỉ để ngắm nhìn một vùng đất.

Có những chuyến đi để tìm hiểu một địa danh.

Nhưng cũng có những chuyến đi khiến trái tim mỗi người lắng lại, bởi nơi ta đặt chân đến không chỉ là một điểm đến, mà là nơi lưu giữ những câu chuyện của lịch sử, của niềm tin và sự hy sinh. Đối với tôi, hành trình về nguồn tại Căn cứ Minh Đạm là một chuyến đi như thế. Đó không chỉ là hành trình trở về với một di tích cách mạng, mà còn là hành trình trở về với những năm tháng hào hùng của dân tộc – nơi từng in dấu chân của những người chiến sĩ cách mạng kiên trung trong cuộc đấu tranh giành độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Một buổi sáng, chúng tôi bắt đầu chuyến hành trình về với vùng đất Đất Đỏ – Long Điền, nơi được biết đến là vùng đất giàu truyền thống cách mạng của tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Trên con đường dẫn về Căn cứ Minh Đạm hôm nay, cảnh vật hiện ra thật bình yên. Những hàng cây xanh mát. Những con đường uốn lượn giữa núi rừng. Xa xa là biển Đông rộng lớn với những con sóng ngày đêm vỗ bờ. Khung cảnh ấy khiến lòng người nhẹ nhàng, nhưng cũng khiến tôi không khỏi xúc động khi nghĩ rằng: đã từng có một thời, nơi đây không phải là điểm đến bình yên của những chuyến về nguồn, mà là chiến trường khốc liệt với bom đạn, gian khổ và mất mát.

Minh Đạm là một dãy núi thấp nhưng có địa thế vô cùng hiểm trở, với hàng trăm hang động lớn nhỏ, từ trên núi có thể quan sát cả một vùng trời biển rộng lớn. Chính địa hình đặc biệt ấy đã giúp nơi đây trở thành căn cứ cách mạng quan trọng trong suốt hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Tên gọi “Minh Đạm” không chỉ là tên của một ngọn núi. Đó là sự ghi nhớ, tri ân đối với hai cán bộ cách mạng kiên trung là Bùi Công Minh và Mạc Thanh Đạm – những người đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ năm 1948. Tên tuổi của hai ông đã hòa vào đất mẹ, trở thành một phần ký ức thiêng liêng của vùng đất này.

Mỗi khi nhắc đến Minh Đạm, người dân nơi đây không chỉ nhắc về một địa danh. Họ nhắc về một biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất. Bước chân đầu tiên khi đến Đền tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Căn cứ Minh Đạm, trong lòng tôi bỗng chùng xuống. Không gian nơi đây thật trang nghiêm. Giữa màu xanh của núi rừng, mái đền hiện lên bình dị nhưng thiêng liêng. Tôi cùng các đồng chí, đồng nghiệp thành kính dâng những nén hương tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Làn khói hương nhẹ nhàng bay lên giữa đất trời khiến mọi người như lặng đi trong niềm xúc động. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rõ rằng mình không chỉ đang đứng trước một công trình tưởng niệm. Tôi đang đứng trước những câu chuyện của hàng nghìn con người đã từng sống, chiến đấu và hy sinh trên mảnh đất này. Trước mắt tôi là những cái tên được khắc ghi. Mỗi cái tên là một cuộc đời. Mỗi cuộc đời là một ước mơ còn dang dở. Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Có những người chưa kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất. Nhưng họ đã lựa chọn hy sinh để đổi lấy bình yên cho thế hệ hôm nay. Nén hương trên tay tuy nhỏ bé, nhưng chứa đựng lòng biết ơn sâu sắc. Tôi tự nhủ rằng: nếu không có sự hy sinh của các thế hệ cha anh, hôm nay chúng ta sẽ không có những mái trường bình yên, không có những lớp học vang tiếng trẻ thơ và không có cuộc sống hòa bình như hiện tại.

Rời Đền tưởng niệm, chúng tôi tiếp tục hành trình khám phá những hang đá lịch sử của căn cứ. Con đường lên núi không quá dài nhưng đủ để cảm nhận sự gian khổ mà các chiến sĩ năm xưa từng trải qua. Những bậc đá quanh co. Những lối mòn nhỏ giữa rừng sâu. Những vách núi cheo leo. Tất cả khiến tôi càng thấm thía hơn cuộc sống khó khăn của những người đã từng bám trụ nơi đây.

Ngày nay, chúng ta bước đi trên những con đường đã được xây dựng khang trang. Nhưng hơn nửa thế kỷ trước, từng bước chân của các chiến sĩ cách mạng đều phải đối mặt với hiểm nguy. Họ lấy hang đá làm nơi làm việc. Lấy rừng xanh làm mái nhà. Lấy niềm tin vào ngày chiến thắng làm sức mạnh vượt qua gian khổ. Đi qua những hang đá như hang Huyện ủy, hang Huyện đội, hang Quân y, tôi như được trở về với một phần ký ức của lịch sử. Nơi đây từng là trung tâm chỉ đạo phong trào cách mạng của quân và dân Long Điền – Đất Đỏ. Từ những căn phòng nhỏ trong lòng núi, những quyết định quan trọng được đưa ra.

Những kế hoạch chiến đấu được xây dựng. Những cán bộ cách mạng được bảo vệ, chăm sóc. Và cũng chính nơi đây đã chứng kiến những khoảnh khắc vô cùng thiêng liêng: những lễ kết nạp đảng viên mới giữa lòng căn cứ cách mạng. Giữa núi rừng trong những năm tháng chiến tranh, lễ kết nạp Đảng không có hội trường rộng lớn. Không có cờ hoa rực rỡ. Có lá cờ Đảng được nâng niu giữ gìn. Có những người chiến sĩ, những thanh niên yêu nước đứng trước hàng ngũ của Đảng với một niềm tin sắt son. Lời tuyên thệ vang lên giữa núi rừng không chỉ là một nghi thức. Đó là lời hứa sẵn sàng cống hiến, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc và Nhân dân. Có người vừa được kết nạp đã tiếp tục lên đường chiến đấu. Có người đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Minh Đạm. Nhưng lý tưởng và niềm tin của họ vẫn còn sống mãi.

Bởi chính những con người bình dị ấy đã góp phần làm nên sức mạnh của cách mạng Việt Nam. Đứng giữa lòng căn cứ, tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vách đá. Những tảng đá lạnh lẽo năm xưa hôm nay vẫn còn đó.

Tôi tự hỏi: Liệu nơi này có còn lưu giữ âm vang của những lời tuyên thệ năm ấy? “Có lẽ có!”

Bởi mỗi tấc đất Minh Đạm đều là nhân chứng lịch sử. Mỗi gốc cây, mỗi hang đá đều lưu giữ câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin bất diệt của một thế hệ đã sống trọn với lý tưởng cách mạng.

Rời Minh Đạm, tôi ngoái nhìn lại ngọn núi một lần nữa. Ngọn núi vẫn đứng đó, bình yên giữa đất trời. Nhưng trong sự bình yên ấy là một bản hùng ca chưa bao giờ cũ. Bản hùng ca của những người chiến sĩ đã chiến đấu không tiếc tuổi xuân. Bản hùng ca của những người mẹ tiễn con ra trận. Bản hùng ca của Nhân dân một lòng theo cách mạng.

Là một đoàn viên thanh niên, một giáo viên đang công tác trên quê hương giàu truyền thống cách mạng, tôi càng hiểu sâu sắc ý nghĩa của hành trình về nguồn. Về nguồn không chỉ để biết thêm một địa danh -  Về nguồn là để nhớ - “Để biết ơn!”. Để tự nhắc nhở bản thân phải sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước. Thế hệ hôm nay không còn phải cầm súng giữa chiến trường. Nhưng chúng tôi có trách nhiệm giữ gìn những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.

Trong mỗi bài giảng dành cho học sinh. Trong mỗi hoạt động của Chi đoàn. Trong mỗi việc làm nhỏ vì cộng đồng. Chúng tôi đang tiếp nối ngọn lửa của những thế hệ đi trước. Bởi lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách. Lịch sử còn sống trong từng mảnh đất, từng di tích và trong trái tim của mỗi người Việt Nam.

Có những ngọn lửa được thắp lên từ ánh sáng. Có những ngọn lửa được thắp lên từ niềm tin. Nhưng ngọn lửa ở Minh Đạm được thắp lên bằng lòng yêu nước, bằng sự hy sinh và bằng ý chí không khuất phục của dân tộc Việt Nam.Ngọn lửa ấy đã đi qua chiến tranh. Đã vượt qua thời gian. Và hôm nay vẫn tiếp tục cháy sáng trong lòng thế hệ trẻ. Để mỗi chúng ta luôn ghi nhớ rằng:

Hòa bình hôm nay là món quà vô giá được đánh đổi bằng những năm tháng hoa lửa của cha anh. Vì vậy, sống tốt hơn, cống hiến nhiều hơn chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn