MNPQ CÔ GÁI BÊN BẾN SÔNG
CÔ GÁI BÊN BẾN SÔNG
CÔ GÁI BÊN BẾN SÔNG
Mỗi buổi chiều, Hương đều ra bến sông.
Cô ngồi dưới gốc cây, nhìn những chuyến đò qua lại.
Ngày người yêu lên đường, anh nói:
“Anh sẽ về trước mùa nước nổi.”
Hương cười:
“Em sẽ đợi.”
Mùa nước nổi năm ấy đến.
Rồi qua.
Anh không về.
Mùa nước nổi năm sau lại đến.
Anh vẫn không về.
Nhưng chiều nào Hương cũng ra bến sông.
Một người hàng xóm hỏi:
“Con chờ ai vậy?”
“Người quen.”
“Bao giờ người ấy về?”
Hương nhìn dòng sông.
“Khi nào anh ấy về.”
Nhiều năm sau, một người cựu chiến binh tìm đến.
Ông mang theo một lá thư.
“Anh ấy viết cho cô trước ngày cuối cùng.”
Hương run run mở thư.
Chỉ có vài dòng:
“Em đừng chờ anh.
Nếu anh không về, hãy sống một cuộc đời thật đẹp.
Nếu có thể, mỗi khi nhìn dòng sông, hãy nhớ rằng anh từng rất yêu quê hương này.”
Hương đọc xong, nước mắt rơi xuống.
Ngày hôm sau, cô không ra bến sông nữa.
Nhưng mỗi khi đi ngang qua, cô vẫn mỉm cười.
Bởi cô biết:
Có những lời yêu thương không kết thúc bằng một cuộc gặp.
Chúng trở thành một phần của dòng sông, chảy mãi qua những năm tháng bình yên.



