mỗi người lính là một câu chuyện (11)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Mùi vào một ngày cuối năm.
Bếp lửa trong gian nhà nhỏ vẫn đỏ rực.
Khói bếp bay lên, quẩn quanh dưới mái nhà rồi tan dần.
Bà ngồi bên bếp.
Hai bàn tay nhăn nheo chìa ra hơ lửa.
“Mỗi lần ngửi mùi khói là tôi nhớ nó,” bà nói.
Ngày trước, con trai bà rất thích ngồi bếp.
Mùa đông nào cũng vậy.
Ăn cơm xong là kéo ghế ngồi cạnh mẹ.
Vừa hong tay vừa kể đủ thứ chuyện.
Chuyện ngoài đồng.
Chuyện trong xóm.
Chuyện những dự định sau này.
Có hôm trời rét căm căm.
Cậu thanh niên ấy vẫn ngồi cạnh bếp đến khuya.
Mẹ bảo:
“Đi ngủ đi.”
Cậu cười:
“Ngồi thêm tí nữa.”
Rồi lấy que củi khều than đỏ.
Nhìn lửa cháy.
Như thể không muốn đêm ấy kết thúc.
Sau này cậu đi.
Ngôi nhà vẫn còn.
Bếp lửa vẫn còn.
Nhưng mỗi lần nhóm bếp, bà Mùi lại thấy thiếu một người ngồi bên cạnh.
Có những hôm bà vô thức quay sang.
Tưởng như sẽ thấy con mình đang cười.
Nhưng chỉ có chiếc ghế trống.
Khói vẫn bay lên.
Lửa vẫn cháy.
Nhưng câu chuyện năm nào đã không còn ai kể tiếp.
“Mùi khói không đổi,” bà nói,
“chỉ có người ngồi cạnh bếp là không còn nữa.”



