mỗi người lính là một câu chuyện (116)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông vào một buổi sáng có nắng nhẹ. Ông ngồi trước hiên, trên tay là một chiếc mũ cũ, vành đã sờn, phần trong bạc màu vì mồ hôi và thời gian.
Ông không đội.
Chỉ cầm.
Thỉnh thoảng xoay nhẹ như kiểm tra một điều gì đó đã quá quen.
“Tôi không đội nữa… nhưng vẫn giữ,” ông nói.
Chiếc mũ ấy không phải của ông.
Nó thuộc về một người đi cùng ông trong những năm tháng chiến tranh.
Một người không nói nhiều.
Không nổi bật.
Nhưng luôn đi cạnh.
Trong một lần hành quân dưới nắng gắt, người đó đưa mũ cho ông.
“Đội đi, nắng quá.”
Ông từ chối.
Người kia cười, đặt mũ lên đầu ông.
“Để lát trả.”
Một câu nói rất nhẹ.
Ông không từ chối nữa.
Chỉ đội.
Họ tiếp tục đi.
Không ai nhắc lại.
Không ai nghĩ rằng chiếc mũ đó sẽ không bao giờ được trả.
Trong một lần di chuyển sau đó, mọi thứ xảy ra nhanh đến mức không ai kịp hiểu.
Khi đội hình ổn định lại, người đưa mũ cho ông… không còn.
Ông đưa tay lên đầu.
Chiếc mũ vẫn còn đó.
Không có ai để trả.
Ông không tháo ra ngay.
Vẫn đội.
Đi thêm một đoạn.
Rồi dừng lại.
Tháo xuống.
Cầm trên tay.
“Tôi không đội nữa,” ông nói,
“vì không biết trả cho ai.”
Sau chiến tranh, ông mang chiếc mũ về.
Không đội lại.
Chỉ giữ.
Có lúc lau.
Có lúc cầm lên.
Nhưng không bao giờ đặt lên đầu nữa.
Một khoảng trời từng được che chung.
Nhưng giờ chỉ còn lại một người.



