mỗi người lính là một câu chuyện (118)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông vào một ngày trời mưa nhẹ. Trước hiên nhà, một chiếc áo được treo lên, chưa khô hẳn.
Ông nhìn chiếc áo đó rất lâu.
“Có lần… áo chưa kịp khô,” ông nói.
Trong một lần hành quân dưới mưa, quần áo ướt sũng. Khi dừng chân, mọi người tranh thủ phơi.
Không có dây.
Chỉ buộc tạm lên cành cây.
Một người đứng cạnh ông, cũng treo áo.
Nước vẫn nhỏ xuống từng giọt.
Họ đứng dưới tán cây.
Chờ.
Không ai nói nhiều.
Chỉ mong áo khô nhanh.
“Đợi khô rồi đi,” người đó nói.
Nhưng chưa kịp khô.
Thì có lệnh.
Đi tiếp.
Mọi người vội vàng lấy áo.
Mặc lại.
Còn ướt.
Không kịp.
Người kia chưa kịp lấy.
Áo vẫn treo.
Khi ông quay lại nhìn, chiếc áo vẫn đung đưa.
Nhưng người… không còn đứng đó.
Ông không lấy áo xuống.
Không mang theo.
Chỉ nhìn.
Rồi đi.
“Không phải của mình,” ông nói.
Sau chiến tranh, mỗi lần phơi áo, ông không bao giờ để lâu.
Luôn thu vào sớm.
Như sợ rằng nếu chậm một chút… sẽ lại có một chiếc áo chưa kịp khô.



