mỗi người lính là một câu chuyện (130)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Lựu vào một buổi chiều nhiều gió. Ngôi nhà nhỏ nằm cuối con đường đất, trước hiên là chiếc ghế gỗ đã bạc màu. Bà ngồi đó, tay cầm một bức thư đã ố vàng, mép giấy sờn đi theo năm tháng.
Bà không đọc.
Chỉ cầm.
Vuốt nhẹ.
“Tôi chưa bao giờ gửi,” bà nói.
Đó là bức thư bà viết cho con trai mình – một người lính đã đi vào chiến trường và không trở về. Bà viết từ rất lâu, khi tin tức vẫn còn mơ hồ, khi hy vọng chưa tắt hẳn.
Trong thư, bà không hỏi nhiều.
Chỉ kể.
Kể về mùa lúa năm đó.
Kể về con trâu đã đẻ nghé.
Kể về việc bà vẫn giữ lại chiếc áo con từng mặc.
“Tôi viết… như thể nó vẫn đọc được,” bà nói.
Bức thư được gấp lại.
Cất đi.
Không có địa chỉ để gửi.
Không có nơi để nhận.
Nhưng bà vẫn giữ.
Không mở ra nhiều.
Không đọc lại thường xuyên.
Chỉ biết rằng trong đó có những điều bà chưa bao giờ nói được trực tiếp.
Người trong làng kể rằng ngày trước, bà từng nhờ người hỏi tin.
Nhưng chiến tranh đi qua, mang theo quá nhiều cái tên, quá nhiều số phận.
Không phải ai cũng có thể tìm lại.
“Tôi không gửi… vì không biết gửi đi đâu,” bà nói,
“nhưng tôi không bỏ… vì biết đâu nó vẫn cần.”
Tôi ngồi lặng trước hiên nhà, nhìn bức thư trong tay bà.
Một mảnh giấy nhỏ.
Nhưng chứa đựng một khoảng thời gian dài.
Một người mẹ.
Một người con.
Một mối liên hệ… không còn địa chỉ, nhưng chưa bao giờ mất.



