mỗi người lính là một câu chuyện (133)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Hòa trong một căn nhà nhỏ. Bà đưa tôi xem một tấm ảnh đã cũ, đen trắng, chụp một nhóm người đứng cạnh nhau.
Trong đó, có một người đứng hơi lệch, cười rất nhẹ.
“Người này… không phải người thân tôi,” bà nói,
“nhưng tôi giữ.”
Tấm ảnh này do chồng bà mang về sau chiến tranh.
Ông từng là đồng đội của người trong ảnh.
Người đã không trở về.
“Ông ấy nói… giữ giúp,” bà kể.
Không có địa chỉ.
Không có gia đình để trả.
Chỉ có tấm ảnh.
Một nụ cười.
Một khoảnh khắc đã qua.
Chồng bà giữ suốt đời.
Sau khi ông mất, bà tiếp tục giữ.
Không vì nghĩa vụ.
Mà vì hiểu rằng có những thứ không thể để mất.
“Tôi không biết tên đầy đủ,” bà nói,
“nhưng tôi nhớ gương mặt.”
Tôi nhìn tấm ảnh.
Một nụ cười rất bình thường.
Nhưng lại được giữ lại qua nhiều năm.
Qua nhiều người.
Không phải để trưng bày.
Mà để không quên.



