Thân nhân liệt sĩ, người có công

mỗi người lính là một câu chuyện (139)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ23/03/2026Khà A Sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Dực vào một buổi chiều muộn. Ông không đưa tôi xem vật gì.

Ông chỉ kể.

Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất là cách ông gọi tên.

Ông gọi tên một người.

Rõ.

Chậm.

Như thể người đó vẫn đang ở đâu đó, có thể nghe thấy.

“Ngày xưa… tôi gọi là có người đáp,” ông nói.

Giọng ông không run.

Không nghẹn.

Chỉ đều.

Nhưng mỗi lần gọi tên, ông dừng lại một chút.

Như chờ.

Như thói quen chưa bỏ.

Người đó đã không còn từ rất lâu.

Nhưng cái tên vẫn được giữ.

Không mất.

Không thay.

“Tôi không có gì của họ,” ông nói,
“chỉ có cái tên.”

Và ông giữ nó.

Bằng cách gọi.

Thỉnh thoảng.

Không thường xuyên.

Nhưng đủ để không quên.

Tôi ngồi nghe.

Nhận ra rằng có những con người không để lại vật gì.

Không có ảnh.

Không có kỷ vật.

Chỉ còn một cái tên.

Và một người vẫn nhớ.

Vẫn gọi.

Dù không còn ai trả lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
mỗi người lính là một câu chuyện (139) | Câu chuyện thời hoa lửa