Thân nhân liệt sĩ, người có công

mỗi người lính là một câu chuyện (164)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ23/03/2026Khà A Sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bà Mẩy trong một buổi chiều. Bà lấy ra một mảnh gương nhỏ, cạnh đã sứt, mặt gương mờ đi theo năm tháng.

“Cái này… anh tôi mang theo,” bà nói.

Người anh của bà trước khi đi thường dùng mảnh gương đó để soi.

Không phải vì chăm chút.

Chỉ để chỉnh lại áo, lau mặt.

Một thói quen rất bình thường.

Người mang mảnh gương về kể rằng trong một lần nghỉ ngắn, anh bà vẫn cầm nó.

Soi.

Cười.

Rồi cất đi.

Không ai nghĩ đó là lần cuối.

Mảnh gương sau đó được tìm lại.

Trao về.

Không còn nguyên.

Như chính ký ức.

Bà Mẩy không soi vào đó.

Không dùng.

Chỉ giữ.

“Tôi không dám nhìn,” bà nói,
“vì sợ không còn thấy rõ.”e

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn