mỗi người lính là một câu chuyện (186)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Hảo vào một buổi trưa. Mâm cơm đã dọn sẵn, đơn sơ, đủ cho vài người. Nhưng ở góc mâm, vẫn có một chiếc bát men cũ được đặt riêng, không ai dùng.
“Cái này… tôi vẫn để,” bà nói.
Chiếc bát ấy trước đây là của con trai bà. Không phải bát đẹp nhất, cũng không phải mới, nhưng anh quen dùng từ nhỏ.
Ngày anh còn ở nhà, mỗi bữa cơm, bà luôn đặt bát đó đúng chỗ.
Không cần gọi.
Anh tự ngồi vào.
Ăn nhanh.
Ít nói.
Nhưng lúc nào cũng ăn hết phần.
Có lần bà bảo:
“Ăn chậm thôi.”
Anh cười:
“Ăn xong còn đi làm.”
Một câu nói rất bình thường.
Không ai nghĩ đó là những lần cuối.
Sau khi anh đi, chiếc bát vẫn ở đó.
Bà không cất.
Không dùng lại.
Chỉ rửa.
Đặt lên mâm.
Mỗi bữa.
Không thiếu.
Có người khuyên:
“Để làm gì, có ai ăn đâu.”
Bà chỉ lắc đầu:
“Đủ chỗ… là được.”
Không phải đủ người.
Mà là đủ ký ức.
Đủ một vị trí đã từng có.



