mỗi người lính là một câu chuyện (188)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Khải vào một buổi tối. Ông lấy ra một chiếc bật lửa nhỏ, thử bật. Lửa vẫn lên, nhưng yếu, không đều.
“Ngày trước… dùng quen tay,” ông nói.
Chiếc bật lửa này thuộc về một người trong đơn vị – người luôn mang theo và thường là người châm lửa mỗi khi cần.
Không chỉ nhóm bếp.
Mà còn giúp người khác.
Một thói quen rất nhỏ.
Nhưng ai cũng nhớ.
Có lần, trong một buổi nghỉ, trời lạnh, người đó châm lửa, đưa cho từng người.
Không nói gì.
Chỉ làm.
Đến lượt ông Khải, người đó đưa bật lửa.
Ông nhận.
Nhưng chưa kịp dùng.
Một biến cố xảy ra.
Mọi thứ diễn ra nhanh.
Khi ông nhìn lại, người đó không còn.
Chiếc bật lửa vẫn trong tay ông.
Ông giữ.
Không trả lại.
Không dùng nữa.
“Tôi không châm lửa bằng nó nữa,” ông nói,
“vì người châm… không còn.”



