Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (190)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ25/03/2026Khà A Sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Sính vào một buổi tối. Trời lạnh, gió nhẹ. Ông ngồi bên bếp lửa, thỉnh thoảng ho nhẹ.

“Ngày trước… có người hay ho như vậy,” ông nói.

Trong đơn vị, có một người thường ho vào ban đêm.

Không to.

Không kéo dài.

Chỉ từng tiếng ngắt quãng.

Lúc đầu, mọi người thấy phiền.

Sau quen.

Thậm chí, khi không nghe nữa… lại thấy thiếu.

Ông Sính thường thức khuya hơn.

Nghe tiếng ho.

Biết người kia vẫn còn thức.

Một cảm giác rất lạ.

Không nói chuyện.

Nhưng biết có người ở đó.

Trong một đêm, tiếng ho không còn.

Ông chờ.

Không nghe.

Không ngủ.

Đêm dài hơn.

Im lặng hơn.

Sáng ra… mọi người mới biết.

Từ đó, đêm không còn tiếng ho nữa.

Chỉ còn sự im lặng kéo dài.

“Giờ tôi vẫn ho,” ông nói,
“nhưng không ai nghe như trước.”

Tôi ngồi bên bếp lửa.

Nghe tiếng ho khẽ.

Hiểu rằng có những âm thanh rất nhỏ… nhưng khi mất đi, lại làm cho đêm dài hơn rất nhiều.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn