Cựu chiến binh

mỗi người lính là một câu chuyện (191)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ25/03/2026Khà A Sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Hòa trong một buổi trưa nắng. Ông lấy từ kệ gỗ xuống một chiếc ca nhôm đã méo một bên, miệng ca hơi lệch, nhưng vẫn sạch sẽ.

“Cái này… không phải của tôi,” ông nói.

Ngày trước, trong những chặng nghỉ ngắn, chiếc ca nhôm là vật gắn bó với mỗi người. Có người giữ riêng, có người dùng chung, tùy hoàn cảnh.

Người đi cùng ông Hòa là một người giản dị. Không giữ riêng đồ của mình, ai cần là đưa.

Có lần, khi nước không còn nhiều, người đó rót vào ca.

Chỉ một nửa.

Đưa sang cho ông:

“Uống đi.”

Ông lắc đầu:

“Chia ra.”

Người kia cười:

“Thế thì uống chung.”

Hai người chuyền tay.

Uống từng ngụm nhỏ.

Không nói gì thêm.

Một sự chia sẻ rất tự nhiên, không cần suy nghĩ.

Sau đó, hành trình tiếp tục.

Nhưng đến một lúc nào đó, chiếc ca không còn được chuyền qua lại nữa.

Người kia không còn.

Chiếc ca nằm lại.

Méo đi sau một lần va đập.

Ông Hòa nhặt lên.

Mang theo.

Không dùng lại.

“Tôi không uống bằng nó nữa,” ông nói,
“vì không còn ai uống cùng.”

Chiếc ca vẫn còn.

Nhưng ngụm nước… không còn chia đôi như trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn