mỗi người lính là một câu chuyện (20)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Xuân vào một buổi chiều cuối năm. Trên chiếc tủ gỗ cũ trong nhà bà vẫn còn một chiếc hộp được khóa rất cẩn thận.
Bà mở hộp.
Bên trong là một bộ áo dài màu trắng đã ngả màu thời gian.
Được gấp rất ngay ngắn.
“Của chị tôi,” bà nói.
Ngày ấy, chị gái bà có người yêu.
Hai người lớn lên cùng làng.
Đi qua tuổi thơ cùng nhau.
Từng hẹn sẽ cưới vào mùa xuân năm sau.
Ngày cưới đã chọn.
Thiệp mời chưa in nhưng hai bên gia đình đều biết.
Cô gái bắt đầu may áo cưới.
Từng đường kim mũi chỉ đều tự tay làm.
Có lần bà Xuân hỏi:
“Chị có hồi hộp không?”
Người chị cười rất tươi:
“Có chứ.”
Đó là nụ cười mà nhiều năm sau bà vẫn nhớ rõ.
Nhưng mùa xuân ấy không đến như họ mong đợi.
Chiếc áo cưới được may xong.
Được gấp lại.
Cất vào hộp.
Rồi nằm yên ở đó suốt hơn nửa thế kỷ.
Người con gái ấy không lấy chồng.
Không phải vì không có người thương.
Mà bởi trong lòng bà, một lời hẹn vẫn chưa từng khép lại.
Những năm cuối đời, mỗi dịp Tết đến, bà lại mở chiếc hộp ra.
Vuốt nhẹ lên tà áo.
Rồi cất lại.
Không khóc.
Không than thở.
Chỉ lặng lẽ như thế.
Nhưng ai nhìn cũng hiểu.
Có những mùa xuân đã đi qua.
Mà một người vẫn mãi đứng lại nơi lời hẹn năm nào.



