mỗi người lính là một câu chuyện (218)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Pó khi ông đang đứng ngoài sân, nhìn về phía con đường dẫn xuống bản. Trời chiều, ánh sáng nhạt dần.
“Có lần… tôi gọi,” ông nói.
Những năm trước, ông thường gọi một người từ xa.
Không cần đến gần.
Chỉ cần gọi.
Người đó sẽ đáp lại.
Ngay.
Không chậm.
Một tiếng “ừ” thôi… cũng đủ biết là còn đó.
Có lần, như thói quen, ông gọi.
Tên rất quen.
Âm rất rõ.
Tiếng vang đi.
Rồi… không có gì quay lại.
Ông nghĩ mình gọi nhỏ.
Gọi lại.
Lần nữa.
Vẫn không có tiếng trả lời.
Không có “ừ”.
Không có âm thanh.
Chỉ có khoảng không.
“Tôi đứng đó… rất lâu,” ông nói,
“vì không tin là không có ai trả lời.”
Nhưng sự im lặng… kéo dài.
Không phải vì xa.
Mà vì không còn.
Từ đó, ông ít gọi lớn.
Không phải vì quên.
Mà vì biết… có những cái tên, gọi lên rồi… sẽ không còn ai đáp lại nữa.



