mỗi người lính là một câu chuyện (53)
Mỗi khi mùa gặt đến, ông Thao lại nhớ về người bạn thân của mình.
Người bạn ấy sinh ra ở một vùng quê nghèo.
Từ nhỏ đã quen với mùi rơm mới.
Mùi lúa chín.
Mùi đất sau cơn mưa.
Ngày còn trẻ, hai người thường cùng nhau đi qua những cánh đồng vàng óng.
Người bạn ấy hay nói:
“Khi nào xong việc tao về gặt với bố mẹ.”
Nói xong lại cười.
Nụ cười rất hiền.
Mùa gặt năm ấy đến.
Lúa vẫn vàng.
Gió vẫn thổi.
Nhưng người hẹn trở về thì không còn nữa.
Ông Thao kể rằng sau này, mỗi lần đi ngang những đống rơm mới chất ngoài đồng, ông lại nhớ.
Không phải nhớ những câu chuyện lớn lao.
Mà nhớ những điều rất nhỏ.
Nhớ tiếng cười.
Nhớ dáng người vác bó lúa trên vai.
Nhớ những ước mơ bình dị của một chàng trai trẻ.
Có những người sống rất giản dị.
Nhưng khi đi xa, họ để lại khoảng trống không gì lấp đầy được.



