mỗi người lính là một câu chuyện (59)
Cha tôi ít khi khóc.
Ít khi thể hiện cảm xúc.
Nhưng có một đêm tôi nhìn thấy ông lặng lẽ lau nước mắt.
Đó là đêm rằm tháng Tám.
Trăng rất sáng.
Hai cha con ngồi ngoài sân uống trà.
Đột nhiên ông nhìn lên bầu trời.
Im lặng rất lâu.
Rồi kể về một người bạn.
Người bạn đã cùng ông đi qua những năm tháng tuổi trẻ.
Cha kể từ lúc hai người mới quen nhau.
Kể những lần chia nhau từng củ sắn.
Những lần ngồi dưới ánh trăng nói về tương lai.
Nói về gia đình.
Nói về quê hương.
Cha kể say sưa như thể mọi chuyện vừa mới hôm qua.
Đến một đoạn.
Ông bỗng dừng lại.
Rót thêm trà.
Nhưng không uống.
Tôi thấy mắt ông đỏ lên.
Ông nhìn vầng trăng rất lâu rồi nói:
“Hồi đó nó bảo sau này hòa bình sẽ đưa vợ con đi ngắm trăng.”
Ông cười.
Một nụ cười buồn đến lặng người.
“Nhưng nó chưa kịp thực hiện.”
Đêm ấy, hai cha con ngồi rất khuya.
Trăng vẫn sáng trên bầu trời.
Câu chuyện của cha vẫn tiếp tục.
Nhưng tôi hiểu có những câu chuyện sẽ không bao giờ kể hết.
Bởi nó được viết bằng ký ức.
Bằng tình đồng đội.
Và bằng cả những điều dang dở của một thế hệ đã gửi tuổi xuân mình cho đất nước.



