mỗi người lính là một câu chuyện (64)
Mùa đông năm ấy rất lạnh.
Mẹ bà Mão ngồi bên bếp lửa suốt nhiều đêm.
Tay thoăn thoắt đan áo len.
Bà muốn làm một chiếc áo thật ấm cho con trai.
Mỗi tối sau khi làm việc xong.
Bà lại ngồi đan.
Từng hàng len.
Từng mũi kim.
Từng chút yêu thương được gửi vào đó.
Có lần em gái hỏi:
“Mẹ đan bao giờ mới xong?”
Bà cười:
“Sắp rồi.”
“Để anh con mặc cho ấm.”
Nhưng chiếc áo chưa kịp gửi đi.
Tin dữ đã về.
Ngày hôm ấy.
Người mẹ ngồi rất lâu bên chiếc áo len còn dang dở.
Không khóc.
Không nói.
Chỉ ngồi nhìn.
Như người mất đi phương hướng.
Sau này bà vẫn hoàn thành chiếc áo.
Đan hết phần còn lại.
Gấp lại thật cẩn thận.
Đặt trong chiếc rương gỗ.
Cho đến cuối đời.
Chiếc áo chưa một lần được mặc.
Nhưng lại chứa đựng nhiều yêu thương hơn bất cứ chiếc áo nào khác trên đời.



