mỗi người lính là một câu chuyện (66)
Trong căn nhà cũ của gia đình ông Hợi có một chiếc đồng hồ báo thức đã hơn nửa thế kỷ tuổi.
Lớp sơn bên ngoài đã bong tróc.
Mặt kính xước nhiều chỗ.
Kim đồng hồ cũng không còn chính xác nữa.
Nhưng điều lạ là chiếc đồng hồ ấy vẫn được lên dây mỗi tối.
Người làm việc đó là mẹ ông.
Suốt nhiều chục năm.
Không bỏ một ngày nào.
Ngày còn sống, anh trai ông là người dậy sớm nhất nhà.
Trời chưa sáng hẳn đã nghe tiếng chuông đồng hồ vang lên.
Anh bật dậy.
Xếp chăn màn.
Quét sân.
Rồi mới ăn sáng.
Mỗi khi chiếc đồng hồ reo, cả nhà đều biết một ngày mới bắt đầu.
Sau này, khi người con trai không còn nữa, chiếc đồng hồ vẫn nằm trên đầu giường.
Sáng nào cũng reo.
Mẹ ông vẫn lên dây.
Vẫn chỉnh giờ.
Vẫn đặt đúng vị trí cũ.
Có lần người thân hỏi:
“Bà giữ làm gì nữa?”
Người mẹ già im lặng rất lâu.
Rồi đáp:
“Nghe tiếng chuông giống như nó vẫn còn trong nhà.”
Câu nói ấy khiến cả căn phòng lặng đi.
Bởi ai cũng hiểu.
Thứ bà giữ không phải là chiếc đồng hồ.
Mà là âm thanh của những ngày gia đình còn đủ đầy.
Là ký ức về người con trai mỗi sáng thức dậy với nụ cười hiền lành.
Nhiều năm sau khi mẹ mất, ông Hợi vẫn tiếp tục lên dây chiếc đồng hồ ấy.
Không phải vì cần xem giờ.
Mà vì muốn giữ lại tiếng chuông đã theo gia đình mình suốt một đời người.



