mỗi người lính là một câu chuyện (99)
mỗi người lính là một câu chuyện
“Bữa đó… tôi ăn thay.”
Ông nói khi nhìn xuống đôi tay mình, như thể vẫn còn giữ lại cảm giác của nhiều năm trước.
Ông tên là Lê Văn Hưng.
Trong một lần dừng chân giữa đường hành quân, đơn vị ông có một bữa ăn hiếm hoi tương đối đầy đủ.
Không nhiều.
Nhưng đủ để mọi người ngồi lại với nhau lâu hơn một chút.
Một người trong nhóm đang ăn thì có lệnh di chuyển.
Gấp.
Không kịp ăn hết.
Người đó đặt bát xuống.
Chạy đi.
“Ăn nốt đi,” người đó nói với ông.
Một câu rất bình thường.
Không ai nghĩ gì.
Nhưng sau đó, người đó không quay lại.
Bữa cơm vẫn còn.
Chiếc bát vẫn ở đó.
Ông nhìn.
Rồi ngồi xuống.
Ăn tiếp.
Không phải vì đói.
Mà vì không muốn bỏ lại.
“Tôi không muốn nó bị bỏ dở,” ông nói.
Sau đó, ông không bao giờ quên bữa cơm ấy.
Không phải vì ngon.
Mà vì đó là lần cuối cùng ông và người kia ngồi cùng nhau.
Sau chiến tranh, ông vẫn giữ thói quen ăn hết phần cơm của mình.
Không bỏ.
Không để thừa.
“Có những bữa… không phải muốn dừng là dừng được,” ông nói.



