Bài viết

MỘI TÂM HỒN LỚN ĐI QUA BÓNG TỐI

Trong dòng chảy lặng lẽ của thời gian, khi lịch sử đã lùi xa khỏi tiếng súng và khói lửa, con – một người trẻ của thế kỷ XXI – xin được cúi đầu viết đôi dòng gửi tới Bác. Đây không chỉ là một bức thư, mà là cuộc đối thoại thầm lặng giữa hiện tại và quá khứ, giữa thế hệ hôm nay với Người đã hiến trọn đời mình cho dân tộc Việt Nam. Bác kính yêu, mỗi lần đọc lại những trang sử ghi về cuộc đời Bác, con không khỏi trăn trở trước một nhân cách lớn được hình thành từ những lựa chọn phi thường. Năm 191

Đà Nẵng29/12/2025Ngô Thư Vân (Chi đoàn 10 chuyên Văn - Đoàn trường THPT chuyên Lê Thánh Tông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Kính gửi Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa kiệt xuất của nhân loại,

Trong dòng chảy lặng lẽ của thời gian, khi lịch sử đã lùi xa khỏi tiếng súng và khói lửa, con – một người trẻ của thế kỷ XXI – xin được cúi đầu viết đôi dòng gửi tới Bác. Đây không chỉ là một bức thư, mà là cuộc đối thoại thầm lặng giữa hiện tại và quá khứ, giữa thế hệ hôm nay với Người đã hiến trọn đời mình cho dân tộc Việt Nam.

Bác kính yêu, mỗi lần đọc lại những trang sử ghi về cuộc đời Bác, con không khỏi trăn trở trước một nhân cách lớn được hình thành từ những lựa chọn phi thường. Năm 1911, từ bến Nhà Rồng, người thanh niên Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước. Đó không chỉ là cuộc ra đi về mặt địa lý, mà là sự khởi đầu của một hành trình tư tưởng vĩ đại. Giữa những năm tháng bôn ba nơi xứ người, làm đủ mọi nghề để sinh sống, Bác vẫn kiên định với một niềm tin sắt đá rằng: “Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do.” Chính ham muốn giản dị mà cao cả ấy đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho cả một dân tộc bị áp bức.

Con tự hào và xúc động khi nghĩ đến mùa thu lịch sử năm 1945. Tại Quảng trường Ba Đình, Bác trịnh trọng đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Những câu chữ vang lên khi ấy không chỉ là lời tuyên bố chủ quyền, mà còn là kết tinh của trí tuệ, bản lĩnh và khát vọng ngàn đời của nhân dân Việt Nam. Khi Bác khẳng định: “Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập,” con cảm nhận được tầm vóc của một con người đứng trên lịch sử, nhưng trái tim vẫn hòa nhịp cùng nhân dân.

Càng suy ngẫm, con càng thấm thía nhận định rằng: vĩ đại nhất ở Bác không chỉ là những chiến công lẫy lừng, mà là sự thống nhất hiếm có giữa tư tưởng lớn và đời sống giản dị. Bác từng căn dặn: “Một dân tộc, một đảng và mỗi con người, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn, không nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến, nếu lòng dạ không trong sáng nữa.” Vì thế, giữa những năm tháng kháng chiến gian nan, Bác vẫn chọn cho mình nếp sống thanh bạch trong căn nhà sàn đơn sơ, coi đạo đức là gốc rễ của người cách mạng, lấy nhân dân làm trung tâm của mọi suy nghĩ và hành động.

Bác kính mến, thế hệ trẻ hôm nay lớn lên trong hòa bình, được thừa hưởng thành quả của độc lập, tự do mà Bác và bao thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương. Nhưng chính vì vậy, trong lòng con không khỏi dấy lên những băn khoăn sâu sắc: làm thế nào để sống xứng đáng với quá khứ ấy? Làm sao để không lạc lối giữa một thế giới nhiều biến động, khi lý tưởng dễ bị che mờ bởi những giá trị nhất thời?

Những lúc ấy, con lại tìm về lời Bác dạy: “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em.” Lời căn dặn ấy, dù đã đi qua nhiều thập kỷ, vẫn vang lên như một mệnh lệnh âm thầm đối với thế hệ trẻ chúng con: phải biết lắng nghe lịch sử, trân trọng quá khứ, và chuyển hóa lòng biết ơn thành hành động cụ thể cho hiện tại và tương lai.

Bức thư này, con xin được xem như một nén tâm nhang dâng lên Bác – để bày tỏ lòng tri ân sâu sắc và lời tự nhắc nhở bản thân. Chúng con nguyện tiếp bước con đường mà Bác đã mở, không phải bằng những chiến công vang dội, mà bằng sự tận tụy, trung thực và trách nhiệm trong từng việc nhỏ của đời sống hôm nay.

Bác đã đi xa, nhưng tư tưởng, nhân cách và tấm gương đạo đức của Bác vẫn còn đó – như một chuẩn mực để thế hệ trẻ soi chiếu, học tập và noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn