Bài viết

Mối tình “Gửi miền hạ”

Trần Đình Vi

Quảng Ninh05/07/2026Chu Cẩm Phong (LCĐ Khoa Công nghệ thông tin,Trường Đại học Hạ Long)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Lời hẹn ước dưới bầu trời Hà Nội
Những năm đầu thập niên 60, chàng sinh viên văn khoa Trần Đình Vi gặp gỡ cô gái tên Thúy tại Hà Nội. Họ yêu nhau bằng một tình yêu thuần khiết của những trí thức trẻ thời bấy giờ: cùng đi dạo bên Hồ Gươm, cùng nói về văn chương và những lý tưởng cao đẹp.
Năm 1964, nghe theo tiếng gọi của miền Nam, Chu Cẩm Phong tình nguyện vượt đường Trường Sơn vào chiến trường khu V (Quảng Nam - Đà Nẵng). Ngày chia tay, họ không biết rằng đó là lần cuối cùng được nhìn thấy nhau bằng xương bằng thịt.
2. "Thúy ơi, anh nhớ em đến quay quắt"
Giữa những trận càn quét khốc liệt, giữa cái đói và cái rét của rừng già, Chu Cẩm Phong dành những trang nhật ký riêng tư nhất để viết cho người yêu.
"Đêm nay mưa rừng, anh nằm dưới tấm tăng, nghe tiếng lá rụng mà ngỡ tiếng bước chân em... Nếu có một ngày anh ngã xuống, em hãy cứ bước tiếp, nhưng hãy nhớ rằng có một người đã yêu em hơn cả sự sống."
Suốt 7 năm ở chiến trường, ông gửi về miền Bắc hàng trăm lá thư. Có những lá thư phải mất cả năm trời mới đến tay Thúy, vương đầy mùi thuốc súng và bụi đường Trường Sơn. Trong lá thư cuối cùng, ông vẫn hứa: "Hòa bình, anh sẽ về dắt em đi trên con đường Phan Chu Trinh của Đà Nẵng quê anh."
3. Sự hy sinh anh dũng
Ngày 11/7/1971, tại xã Bình Dương, huyện Thăng Bình, Quảng Nam, Chu Cẩm Phong cùng đồng đội bị địch bao vây trong một căn hầm bí mật. Dù bị thương nặng, ông vẫn kiên cường chiến đấu đến viên đạn cuối cùng để bảo vệ tài liệu và đồng đội.
Trước khi hy sinh, ông đã kịp hủy đi những giấy tờ quan trọng, nhưng cuốn nhật ký — nơi chứa đựng tất cả tình yêu dành cho quê hương và cho Thúy — vẫn nằm lại trong túi áo. Một binh lính phía bên kia khi nhặt được cuốn sổ đã không nỡ đốt bỏ vì những dòng chữ quá đỗi chân thành và nhân văn. Sau này, cuốn nhật ký được trả lại cho gia đình ông.
4. Người ở lại
Cô Thúy năm xưa đã giữ đúng lời hứa. Cô đợi ông suốt những năm tháng chiến tranh, và cả nhiều năm sau khi hòa bình lập lại. Dù sau này cô có cuộc sống riêng, nhưng hình bóng người chiến sĩ tài hoa với những lời tự sự ngọt ngào vẫn luôn là một phần "thời hoa lửa" không thể xóa nhòa trong tim.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mối tình “Gửi miền hạ” | Câu chuyện thời hoa lửa