Mối tình hơn 40 năm
Đến hôm nay, khi đã gần tuổi 80, gương mặt ông Nguyễn Văn Bồng vẫn đỏ ửng mỗi khi nhắc về mối tình “đơm hoa” từ trong lửa đạn nơi vùng căn cứ Krong. “Hình ảnh người con gái có mái tóc đen dài, nhỏ nhắn nhưng rất kiên cường, nhanh nhẹn đã làm tôi rung động và đem lòng yêu thương. Mối tình ấy cũng là động lực lớn lao cho tôi toàn tâm phục vụ cách mạng”- ông Bồng chia sẻ.
Ông từng là Trưởng bộ phận Li-tô (in tài liệu báo chí) cho cơ quan Tỉnh ủy. Và cô gái ông đem lòng yêu thương chính là cô Hiệu phó Trường Nội trú-Võ Thị Chánh. Tình yêu của họ bắt nguồn từ những lần họp mặt cơ quan, chính sự đồng cảm và chân chất của những người con cách mạng đã giúp họ kết thành đôi lứa. Giữa những tháng ngày chiến tranh ác liệt nhất, họ vẫn tin tưởng vào tình yêu của nhau. Có những tháng ròng không gặp, bặt tin nhau giữa muôn vàn súng đạn khi cô xuống cơ sở làm nhiệm vụ móc nối với dân ngoài vùng địch. Những tháng ngày ấy, họ vẫn chờ đợi và không ngừng yêu thương.
Tìm lại gốc cây dừa của làng Tăng Lăng (xã Krong), cô Chánh ngại ngùng: “Chỗ này chính là nơi ngày xưa chúng tôi được anh em trong cơ quan Tỉnh ủy đứng ra tổ chức đám cưới (vào năm 1974). Những hình ảnh thiêng liêng nhất cuộc đời được vợ chồng tôi cất giữ ở đây”. Ngày cưới, chú trong bộ quân phục màu xám chỉn chu, còn cô thì rạng ngời với áo bà ba màu chuối non. Đám cưới giản dị lắm, chỉ là vài ba bàn nước, một ít thực phẩm của dân làng, một vài nhánh hoa cúc quỳ cắm trong chiếc lon nhựa, vậy nhưng ấm cúng lắm khi được sự tác hợp của đồng đội. Hai chữ BC (Bồng-Chánh) được lồng ghép vào nhau như ước muốn chẳng chia rời. Thế nhưng, vì nhiệm vụ cách mạng, sau ngày cưới, hai vợ chồng lại phải xa nhau biền biệt.
Rồi tới ngày Pleiku hoàn toàn giải phóng, ông Bồng được điều về khu vực xã Biển Hồ (TP. Pleiku) vận động nhân dân ổn định cuộc sống. Ngày vợ sinh con gái đầu lòng, ông không hề hay biết. “Những ngày đất nước giải phóng, vợ chồng tôi mất liên lạc với nhau. Khi tôi nằm viện vì sốt rét thì lúc đó mới vô tình gặp lại vợ trong Khoa Sản của Bệnh viện tỉnh. Tôi hạnh phúc lắm khi tìm lại được gia đình của mình. Niềm vui như được nhân đôi vì con tôi được sinh ra trong những ngày đất nước giải phóng”- Ông Bồng vui vẻ kể. Giờ đây, sau 40 năm cùng nhau vun vén yêu thương, vợ chồng ông được vui vầy hạnh phúc bên con cháu.
Chiến tranh đã đi qua, có người phải âm thầm nằm lại vùng căn cứ, có người may mắn được trở về sống và tiếp tục cống hiến cho quê hương. Tất cả họ đều là những người chiến sĩ anh dũng của vùng đất cách mạng thiêng liêng năm xưa.



