Mối tình thời chiến qua những lá thư tay
Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc
Chiến tranh có thể cướp đi tuổi trẻ, chia cắt những cuộc đời và để lại biết bao mất mát, nhưng có một điều bom đạn không bao giờ có thể hủy diệt, đó là tình yêu. Giữa những năm tháng khốc liệt nhất của dân tộc, câu chuyện tình của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc và người con gái mang tên Như Anh đã trở thành biểu tượng đẹp về một tình yêu trong sáng, thủy chung và đầy lý tưởng.
Năm 1971, khi đang là một sinh viên khoa Toán với tương lai rộng mở phía trước, Nguyễn Văn Thạc đã gác lại những giảng đường, những ước mơ tuổi trẻ và cả mối tình vừa chớm nở để khoác lên mình màu áo lính. Ngày chia tay, anh không hứa hẹn những điều lớn lao. Anh chỉ mang theo trong tim hình bóng người con gái mình yêu cùng một niềm tin mãnh liệt rằng đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình để họ được đoàn tụ.
Chiến trường và hậu phương cách nhau hàng trăm cây số, nhưng khoảng cách ấy chưa bao giờ làm tình yêu của họ phai nhạt. Những cánh thư viết vội trên trang giấy đã ngả màu trở thành chiếc cầu nối hai trái tim. Có những lá thư được viết dưới ánh đèn dầu leo lét, có những dòng chữ được nắn nót ngay trong những phút nghỉ hiếm hoi giữa tiếng bom rền và làn đạn xé gió. Mỗi con chữ không chỉ chứa đựng nỗi nhớ thương da diết mà còn gửi gắm niềm tin vào ngày mai, vào một Việt Nam hòa bình, nơi họ sẽ lại được nắm tay nhau bước đi giữa cuộc sống bình yên.
Nguyễn Văn Thạc chưa bao giờ để chiến tranh làm mình bi quan. Trong những trang thư gửi Như Anh, anh không chỉ nói về tình yêu đôi lứa mà còn kể về đồng đội, về khát vọng cống hiến và niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi của dân tộc. Với anh, tình yêu dành cho một người con gái và tình yêu dành cho Tổ quốc chưa bao giờ tách rời. Chính tình yêu ấy đã tiếp thêm cho anh sức mạnh để bước qua những tháng ngày gian khổ nhất.
Nhưng chiến tranh vốn không bao giờ biết đến sự nhân nhượng. Năm 1972, tại chiến trường Quảng Trị khốc liệt, Nguyễn Văn Thạc mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn chưa tròn hai mươi. Chàng trai năm nào đã không thể trở về thực hiện lời hẹn ước còn dang dở. Người con gái nơi hậu phương cũng không bao giờ còn được nhận thêm một lá thư nào nữa. Điều còn lại chỉ là những kỷ vật, những dòng nhật ký và ký ức về một tình yêu đẹp đã bị chiến tranh khép lại bằng nước mắt.
Sau này, cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" được tìm thấy và đến với hàng triệu độc giả. Những trang viết bình dị ấy không chỉ kể về một người lính trẻ, mà còn lưu giữ hình bóng của một mối tình trong trẻo, thủy chung và cao đẹp. Nguyễn Văn Thạc đã ra đi, nhưng tuổi hai mươi của anh thì còn mãi. Tình yêu anh dành cho Như Anh cũng không kết thúc bởi cái chết, mà hóa thành một biểu tượng bất tử về khát vọng sống, khát vọng yêu và khát vọng cống hiến của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam.
Có những mối tình được viết bằng hoa hồng, có những mối tình được viết bằng nước mắt. Còn tình yêu của Nguyễn Văn Thạc và Như Anh được viết bằng máu, bằng tuổi xuân và bằng sự hy sinh cho Tổ quốc. Chính vì thế, dù thời gian có trôi qua bao lâu, câu chuyện ấy vẫn khiến mỗi người lặng đi vì xúc động và nhắc nhở chúng ta rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi không chỉ bằng những người lính ngã xuống, mà còn bằng biết bao lời hẹn ước mãi mãi không thể thực hiện.



