“Mồng Một Tết Mậu Thân – từ trận đánh đến những năm tháng trong nhà tù Phú Quốc”
Năm 19 tuổi, Phạm Văn Diễn tham gia lực lượng thanh niên xung phong, sau đó nhập ngũ năm 1967, thuộc Tiểu đoàn 35, Sư đoàn 320. Chỉ sau hơn hai tháng huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường miền Nam. Trong đêm 31/1/1968, đơn vị ông tham gia tiến công tại Đà Nẵng. Sau nhiều ngày chiến đấu, ông bị thương nặng, bị bắt và đưa qua các nơi giam giữ, cuối cùng chuyển ra nhà tù Phú Quốc. Ông được trao trả tại cầu Hiền Lương vào tháng 2/1973.
Cuối năm 1967, đơn vị của Phạm Văn Diễn từ vùng núi Trà My tiến xuống đồng bằng Quảng Nam, chuẩn bị cho nhiệm vụ chiến đấu. Đến cuối tháng 12, đơn vị bí mật cơ động qua các khu vực Duy Xuyên, Điện Bàn và Hội An. Ngày 28 Tết, họ tập kích vào một vị trí quân sự ở Duy Xuyên.
Đêm mồng 1 Tết Mậu Thân 1968, đơn vị nhận lệnh đánh vào Ty cảnh sát Đà Nẵng. Theo hồi ức của ông Diễn, sau khi cuộc tiến công bắt đầu, giao tranh diễn ra quyết liệt. Quân ta chiếm giữ được một số vị trí và tiếp tục chống trả những đợt phản kích. Đến mồng 5 Tết, ông cùng nhiều đồng đội bị thương nặng; nhiều người hy sinh trong điều kiện việc cứu chữa gặp rất nhiều khó khăn.
Sau hai ngày nằm lại tại vị trí chiến đấu, ông được du kích đưa ra ngoài. Trên đường đến vùng giải phóng, ông và một số thương binh bị đối phương bắt. Ông kể mình bị đánh ngất, trói tay chân rồi được đưa bằng trực thăng về cơ sở quân y để điều trị và khai thác thông tin. Sau khoảng một tháng, ông bị đưa về nhà tù Non Nước, rồi đến tháng 7/1968 bị chuyển ra đảo Phú Quốc.
Những năm tháng tù đày để lại trong ông nhiều ký ức nặng nề. Nhưng điều đáng chú ý là sau khi được trao trả theo Hiệp định Paris vào tháng 2/1973, ông trở về với thương tật và sức khỏe suy giảm. Sau chiến tranh, ông tiếp tục gây dựng cuộc sống gia đình và tích cực tham gia hoạt động xã hội tại địa phương.
Nhiều năm sau, ông vẫn kể cho con cháu về Xuân Mậu Thân 1968. Với ông, đó là một dấu mốc không thể quên của cuộc đời người lính và cũng là ký ức để thế hệ sau hiểu hơn về sự khốc liệt của chiến tranh, đồng thời biết trân trọng hòa bình.
🌿 Thông điệp:
“Một người lính có thể trở về từ chiến trường với những vết thương trên cơ thể, nhưng ký ức về đồng đội và những năm tháng chiến đấu sẽ còn theo suốt cuộc đời. Câu chuyện của Phạm Văn Diễn là một lát cắt chân thực về tuổi trẻ, sự hy sinh và khát vọng hòa bình của thế hệ đi trước.”



