Cựu chiến binh

MỘT BỮA CƠM ĐOÀN TỤ SAU HÒA BÌNH

Câu chuyện về bữa cơm gia đình đầu tiên sau chiến tranh – giản dị nhưng thiêng liêng, nơi hòa bình hiện hữu qua từng ánh mắt, cử chỉ và sự đủ đầy của những người còn ở lại.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bữa cơm đoàn tụ đầu tiên sau hòa bình diễn ra vào một buổi chiều yên ả. Không còi báo động, không tiếng máy bay, không lo phải bỏ bát đũa chạy xuống hầm. Chỉ có mùi cơm mới, mùi rau luộc, mùi canh quen thuộc lan nhẹ trong gian bếp nhỏ.

Mẹ tôi dậy từ sớm. Mẹ bảo phải nấu cho đủ món, dù nhà chẳng có gì nhiều. Con gà nuôi mấy tháng được thịt, bó rau hái ngoài vườn, nồi canh cua nấu bằng những con cua mẹ bắt từ ruộng. Toàn những thứ rất đỗi bình thường, nhưng mẹ làm với sự cẩn thận hiếm thấy.

Cha tôi ngồi ở đầu bàn. Tôi ngồi bên cạnh. Cả nhà quây quần, đủ mặt những người còn sống để trở về. Chúng tôi nhìn nhau, rồi cùng ngồi xuống, chậm rãi. Không ai nói câu gì lớn lao. Mỗi người ăn trong suy nghĩ riêng, nhưng ai cũng cảm nhận rõ một điều: chiến tranh đã thật sự lùi lại phía sau.

Mẹ gắp thức ăn cho cha, cho tôi, như những năm trước khi chiến tranh nổ ra. Cha ăn chậm, thỉnh thoảng dừng lại, nhìn mâm cơm rất lâu. Có lẽ cha đang nhớ đến những người đã không còn cơ hội ngồi vào mâm cơm này nữa.

Trong bữa ăn, có lúc cả nhà im lặng. Nhưng đó không phải sự nặng nề, mà là sự lắng lại. Chúng tôi hiểu rằng, để có được bữa cơm hôm nay, đã có quá nhiều mất mát. Hòa bình, lúc ấy, không phải là khẩu hiệu, mà là việc được ngồi ăn cùng nhau, không lo sợ.

Bữa cơm kết thúc khi trời đã nhá nhem. Mẹ dọn dẹp, cha ngồi hút thuốc ngoài hiên, tôi phụ mẹ rửa bát. Mọi việc diễn ra chậm rãi, bình yên. Bữa cơm đoàn tụ sau hòa bình không chỉ nuôi sống cơ thể, mà còn hàn gắn những vết thương vô hình mà chiến tranh để lại trong mỗi người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn