Một buổi chiều
Một buổi chiều, đơn vị nhận được một túi thư từ hậu phương gửi ra. Những lá thư được bọc trong giấy dầu, có thư của gia đình, có thư của thiếu nhi, có cả những tờ giấy nhỏ ghi lời động viên. Giữa chiến trường, một lá thư đôi khi quý hơn cả một bữa cơm no.
Anh chiến sĩ trẻ tên Dương nhận được một bức thư của một em học sinh lớp 5. Em viết chữ còn nguệch ngoạc: “Chú bộ đội ơi, chú cố gắng đánh giặc nha. Tụi cháu ở nhà sẽ học thật giỏi. Mai mốt đất nước hòa bình, tụi cháu xây dựng lại quê hương.”
Anh Dương đọc xong, lặng người. Anh chưa từng gặp em nhỏ ấy, nhưng từng dòng chữ khiến anh thấy như cả quê hương đang ở bên. Anh đưa thư cho đồng đội đọc. Mọi người chuyền tay nhau, ai cũng mỉm cười.
Một người nói: “Mấy đứa nhỏ tin mình vậy, mình không được yếu.” Người khác cười: “Tụi nhỏ mà học giỏi thì sau này đất nước mạnh.”
Đêm đó, trước giờ ra trận, anh Dương cẩn thận gấp lá thư lại, bỏ vào túi áo ngực. Anh nói với đồng đội: “Lá thư này như một lời nhắc: mình chiến đấu để tụi nhỏ được sống yên.”
Trong trận đánh hôm sau, địch phản kích dữ dội. Có lúc anh Dương tưởng mình không trụ nổi. Nhưng khi chạm tay vào túi áo, cảm nhận lá thư, anh lại gượng dậy. Anh tự nhủ: “Mình không được ngã. Sau lưng mình là tương lai.”
Trận đánh kết thúc, đơn vị giành thắng lợi. Anh Dương bị thương nhẹ, nhưng vẫn ôm chặt túi áo. Anh nhìn lên bầu trời, thầm nghĩ về những lớp học ở hậu phương, nơi trẻ em đang học chữ dưới ánh đèn.
Trong thời hoa lửa, hậu phương không chỉ gửi gạo, gửi áo, mà còn gửi cả niềm tin. Những lá thư nhỏ bé ấy đã trở thành tiếng gọi mạnh mẽ, nhắc người lính rằng cuộc chiến này không chỉ vì hôm nay, mà vì ngày mai của đất nước. Và chính niềm tin ấy đã giúp họ kiên cường đi qua mọi gian khổ.



