Một buổi chiều không tên
Chiều hôm ấy trôi qua như bao buổi chiều khác.
Không có sự kiện gì đặc biệt.
Chỉ có ánh nắng nhạt dần và gió thổi nhẹ.
Anh ngồi một mình, nhìn ra xa.
Trong khoảnh khắc đó,
anh chợt nhận ra giá trị của sự bình thường.
Có những ngày trôi qua mà không để lại dấu ấn rõ rệt.
Nhưng chính những ngày như thế
lại là điều mà anh từng mong ước.
Không tiếng ồn, không lo sợ.
Chỉ có sự yên tĩnh và cân bằng.
Anh không cần làm gì lớn lao.
Chỉ cần được ngồi đó,
cảm nhận thời gian trôi.
Buổi chiều không tên
nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc.
Bởi nó là minh chứng cho một cuộc sống đã đổi thay.



