Một ca trực không quên trong đời quân ngũ
Có những ca trực kéo dài cả ngày đêm, in sâu vào ký ức người lính quân y. Với bác Lê Thị Cúc, đó là ca trực cứu thương trong một trận đánh lớn năm 1974. Ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn sau nửa thế kỷ.
Năm 1974, khi chiến dịch mở rộng ở khu vực chiến trường Tây Nguyên bắt đầu, Đơn vị 595 được điều động tăng cường lực lượng quân y phục vụ tiền tuyến. Bác Cúc, khi ấy đã là một y tá dày dạn kinh nghiệm, được giao phụ trách một tổ cứu thương cơ động.
Trận đánh kéo dài, thương binh nhiều hơn dự kiến. Suốt gần 36 giờ liên tục, bác không rời vị trí. Tay băng bó, mắt theo dõi mạch, tai lắng nghe từng hơi thở yếu ớt của thương binh.
Bác nhớ nhất lời một đồng đội nói trong cơn mê:
“Nếu tôi có mệnh hệ gì, nhờ chị nhắn với mẹ tôi là tôi không sợ…”
Câu nói ấy khiến bác nghẹn ngào, càng thôi thúc bác làm hết sức mình. Ca trực ấy kết thúc khi trời hửng sáng. Nhiều thương binh được giữ lại sự sống, góp phần bổ sung lực lượng cho những ngày tiến công tiếp theo.
Sau giải phóng, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba, ghi nhận tinh thần tận tụy, trách nhiệm của người y tá nơi tuyến lửa.



