MỘT CÁI CÚI ĐẦU
"Sau ngày đất nước thống nhất..."
Nhiều năm sau chiến tranh, ông Uông Văn Cam trở lại nơi người đồng đội từng ngã xuống.
Không có vòng hoa.
Không có diễn văn.
Ông chỉ lặng lẽ cúi đầu thật lâu.
Trong khoảnh khắc ấy, bao ký ức của tuổi hai mươi như ùa về.
Ông nhớ tiếng cười của đồng đội trước giờ lên đường.
Nhớ cái siết tay giữa đêm tối.
Nhớ lời hứa sẽ cùng nhau trở về.
Cuối cùng chỉ còn một mình ông đứng đó.
Gió vẫn thổi như năm nào.
Chỉ có người đã đi thì không thể trở lại.
Thông điệp: Sự tri ân chân thành đôi khi chỉ cần một cái cúi đầu, nhưng chứa đựng cả một đời biết ơn.



