.“Một cái kẹo chia năm”
.“Một cái kẹo chia năm”
“Câu chuyện này bác nghe từ bác Bình – cựu chiến binh từng hành quân trên tuyến Trường Sơn, vào khoảng đầu năm 1972, đoạn rừng giáp phía tây Quảng Trị.
Hôm đó đơn vị vừa dừng chân sau một chặng đi dài. Trời thì âm u, rừng ẩm, ai cũng mệt lả sau mấy ngày liền gùi hàng. Cơm trưa chỉ là mấy nắm cơm nguội ăn với nước suối, nuốt cho qua bữa.
Ăn xong, anh em ngồi tựa lưng vào gốc cây nghỉ. Không ai nói chuyện nhiều, vì sức đâu mà nói.
Lúc ấy, có anh Lợi – trong tiểu đội – lục trong ba lô ra một gói nhỏ bọc bằng giấy báo, rồi lại gói thêm lớp nilon bên ngoài cho khỏi ẩm. Anh mở ra rất cẩn thận, như sợ làm hỏng thứ gì quý lắm.
Bên trong là mấy cái kẹo cứng. Không nhiều, chỉ đếm được năm cái.
Có người nhìn thấy thì cười:
‘Ô, ở đâu ra thế?’
Anh Lợi cũng cười, nói nhỏ:
‘Hôm trước gặp đơn vị hậu cần, người ta cho.’
Nói xong, anh không ăn ngay. Anh nhìn một lượt anh em trong tiểu đội, rồi ngồi xuống giữa vòng.
Anh bóc từng cái kẹo, không đưa nguyên cái, mà dùng dao nhỏ bẻ ra. Mỗi cái kẹo được chia thành nhiều mảnh nhỏ.
Có người bảo:
‘Thôi, ông giữ mà ăn đi, hiếm lắm.’
Anh Lợi lắc đầu:
‘Ăn một mình… không ngon.’
Thế là mỗi người được một miếng rất nhỏ, chỉ bằng đầu ngón tay.
Bác Bình kể, đến lượt mình, ông cầm miếng kẹo mà cứ nhìn một lúc mới dám cho vào miệng. Không phải vì tiếc, mà vì lâu quá rồi không còn nhớ vị ngọt nó như thế nào.
Khi kẹo tan ra, vị ngọt lan chậm trong miệng. Không phải cái ngọt gắt, mà dịu thôi… nhưng giữa rừng Trường Sơn lúc đó, nó lạ lắm.
Có anh vừa ăn vừa cười:
‘Lâu rồi mới biết lại thế nào là ngọt.’
Có người không nói gì, chỉ ngậm rất lâu, như muốn giữ lại cái vị ấy thêm một chút.
Ăn xong rồi… vẫn đói như cũ. Nhưng không hiểu sao ai cũng thấy nhẹ người hơn.
Ngồi một lúc, anh Lợi gói lại mảnh giấy, cất vào túi. Như thể vừa làm xong một việc gì đó rất bình thường.
Bác Bình kể đến đây thì cười:
‘Giờ các cháu ăn kẹo thì thấy bình thường. Chứ ngày đó… một cái kẹo chia năm, chia mười… mà nhớ mãi.’
Rồi bác nói chậm lại:
‘Ngọt đến đâu… giờ cũng không nhớ rõ nữa. Chỉ nhớ là… rất lâu rồi mới có lại cái vị ngọt ấy. Mà cái ngọt đó… không chỉ ở miếng kẹo đâu… nó là ở tình đồng đội.’”



