Khác

Một cánh tay giữa “đất thép” thành đồng – Câu chuyện về người anh hùng Kiều Văn Niết

Một cánh tay giữa “đất thép” thành đồng – Câu chuyện về người anh hùng Kiều Văn Niết

03/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một cánh tay giữa “đất thép” thành đồng – Câu chuyện về người anh hùng Kiều Văn Niết

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, khi nghe kể về những ngày tháng khốc liệt ở vùng “đất thép” Củ Chi, đoàn viên, thanh niên chúng tôi lặng đi trước câu chuyện về một người lính chỉ còn một cánh tay nhưng ý chí thì chưa bao giờ vơi cạn – Anh hùng LLVT nhân dân Kiều Văn Niết.

Đơn vị của ông – Trung đoàn Gia Định 2, sau này là Trung đoàn 2 Công an nhân dân vũ trang – được nhân dân trìu mến gọi là “Trung đoàn đất thép”. Chỉ tồn tại vỏn vẹn 9 năm, nhưng đơn vị ấy đã ghi dấu bằng tinh thần: “Kiên cường bám trụ, tự lực, tự cường, chiến đấu sáng tạo, thắng lợi vẻ vang.”

Kiều Văn Niết sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở Củ Chi. Cha bị Mỹ - ngụy sát hại, mẹ làm thuê quanh năm. Từ nhỏ, cậu bé Niết đã đi ở đợ. Nỗi đau mất cha và khát vọng thoát khỏi kiếp đời cơ cực đã thôi thúc anh đến với cách mạng khi mới 16–17 tuổi.

Những ngày đầu làm giao liên, nấu cơm cho du kích, anh buồn vì chưa được cầm súng. Nhưng rồi chính những chuyến đi xuyên qua đồn bốt, vượt qua mìn giăng, bom pháo đã rèn cho anh bản lĩnh thép. Mỗi bức thư, mỗi công văn chuyển đi là một lần đối mặt với cái chết.

Năm 1969, trong trận càn tại Vườn Trầu (Phước Thanh), tổ ba người của anh bị xe tăng và bộ binh Mỹ vây kín. Hầm bí mật bị phát hiện. Một quả B40 không nổ. Trong khoảnh khắc sinh tử, Niết quét một băng AK, diệt 7 lính Mỹ, rồi bình tĩnh lắp quả B40 thứ hai bắn cháy xe tăng. Khi súng bị bắn gãy, anh dùng quả lựu đạn cuối cùng mở “đường máu” rút lui. Trận ấy, tổ của anh tiêu diệt 20 lính Mỹ, phá hủy 3 xe tăng.

Nhưng đau đớn nhất là trận đánh tháng 9/1970 ở ấp Bàu Tre. Một quả cối nổ sát bên khiến cánh tay phải của anh gần đứt lìa. Máu ướt đầm nửa người. Vậy mà anh vẫn trườn đi, nhặt súng, rút khỏi trận địa. Trên đường rút, sợ cánh tay đứt dở sẽ vướng khi chiến đấu, anh tự giật mạnh để cắt lìa phần thịt còn dính. Hai lần ngất đi vì đau đớn, rồi lại tỉnh dậy giữa đồng ruộng mịt mù khói lửa.

Chúng tôi nghe mà nghẹn lại.

Sau ba tháng điều trị, anh tập viết bằng tay trái, tập kéo nước, cuốc đất, làm mọi việc chỉ với một cánh tay còn lại. Khi được đề nghị ra Bắc an dưỡng, anh kiên quyết ở lại chiến đấu. Từ năm 1971 đến 1974, anh vượt hàng trăm chuyến, chuyển hơn 700 thư hỏa tốc và gần 1.000 thư thường, bảo đảm an toàn tuyệt đối mệnh lệnh của Đảng.

Cuối năm 1974, khi Trung đoàn Gia Định được thành lập, anh làm Đội trưởng Đội hỏa tốc, bảo đảm thông tin liên lạc cho Chiến dịch Hồ Chí Minh. Giữa lúc máy móc thiếu thốn, dây thông tin đứt gãy vì bom đạn, anh và đồng đội vẫn giữ mạch liên lạc thông suốt, góp phần làm nên Đại thắng mùa Xuân 1975.

Ngày 24/1/1976, khi vừa tròn 25 tuổi, Kiều Văn Niết được tuyên dương danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

Hôm nay, khi đã ngoài bảy mươi, thân thể chằng chịt vết thương, mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng ánh mắt ông vẫn đôn hậu, giọng kể mộc mạc như chính con người Củ Chi “đất thép”.

Nghe câu chuyện ấy, chúng tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ là những con số hay mốc thời gian. Lịch sử là máu, là nước mắt, là một cánh tay gửi lại chiến trường để giữ trọn lời thề với quê hương.

Và giữa thời bình hôm nay, câu chuyện về người lính một tay ấy vẫn nhắc chúng tôi sống xứng đáng hơn với những hy sinh đã làm nên độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Người anh hùng ấy mang tên – Kiều Văn Niết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn